Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.
lo lắng thái quá. Được như thế này tức là đã giảm thiểu thiệt hại đến mức tối thiểu rồi, em đừng đòi hỏi khắt khe quá, được không?”
Cố Minh Châu quắc mắt với anh, rồi như sực nhớ ra một chuyện, “Lúc nãy anh bảo có cuộc họp đột xuất, là chuyện bên Lương Thị à?”
Lương Phi Phàm đã ra tay với nhà họ Phương, cách thức tấn công đa dạng và vô cùng dữ dội.
Ba anh em nhà họ Phương xuất thân từ một gia đình chức sắc, Phương Thị Quốc là doanh nhân có tiếng tăm lâu năm tại địa phương. Còn Phương Phi Trì sau khi phát tài ở nước ngoài, sáu bảy năm truớc chẳng hiểu cớ gì lại bất ngờ hồi hương mở công ty đầu tư. Sau cùng là cậu út Phương Diệc Thành nhập ngũ từ thuở còn trẻ, cho đến nay đã là nhân vật khét tiếng trong giới chính trị và ngành công an.
Thế nên trong cuộc chạm trán lần này giữa Lương Thị và nhà họ Phương, sự ủng hộ của dân chúng địa phương nghiêng về phía nhà họ Phương nhiều hơn.
Phen này thì Lương Phi Phàm điên hết biết, cậu ta chẳng thèm bận tâm đến mấy thứ ấy làm gì. Thậm chí còn bất chấp mọi giá đi tập hợp mấy nguồn viện trợ có thế lực và quyền uy.
Trong lúc đó, Cố Yên bị Lương Phi Phàm giam lỏng, còn Cố Minh Châu ngay cả muốn gặp cậu ta cũng khó chứ đừng nói chi đến khuyên can.
Nhưng thực lòng, Dung Lỗi khiến cô lo nhiều hơn là Lương Phi Phàm.
Xem chừng Dung Lỗi vẫn giữ thái độ người ngoài cuộc, song Cố Minh Châu biết anh đã nắm chắc trong tay mọi chứng cứ về hành vi rửa tiền của Phương Phi Trì, nếu anh bắt tay với Lương Phi Phàm, vậy thì nhà họ Phương tan cửa nát nhà là chuyện quá hiển nhiên.
Huống hồ cái cậu Diên, bạn thân của Dung Lỗi, đã sẵn thù hằn với Phương Thị Quốc, nếu cộng thêm cả gia thế của cậu ta cũng góp mặt nữa thì hậu quả đúng là khó lường. Bản thân Lương Phi Phàm đã có sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ xã hội đen, lần này trong đám đồng minh cậu ta gọi đến có cả băng đảng nước ngoài, vốn là bạn cũ của cậu ta. Bây giờ nếu Dung Lỗi kéo theo Diên cùng đứng về phe Lương Phi Phàm, vậy thì nhà họ Phương ắt sẽ rơi vào thảm cảnh.
Dung Lỗi không hề phủ nhận, “Phương Phi Trì gặp rắc rối to rồi.”
Cố Minh Châu ướm hỏi, “Vậy, anh định thế nào?”
Dung Lỗi nửa cười nửa không nhìn cô, “Em nói xem?”
Cố Minh Châu chẳng rõ anh đang nghĩ gì. Nhưng cô thầm nhận định, phần vì Cố Yên vẫn giữ vững nguyên tắc của mình, dù đã dứt tình với Phương Diệc Thành nhưng nếu Lương Phi Phàm dám khiến nhà họ Phương khuynh gia bại sản thì dễ chừng kể từ nay trở đi, nó sẽ không thèm đoái hoài gì đến Lương Phi Phàm nữa. Bên cạnh đó, cô tuyệt đối không muốn chứng kiến cảnh Phương Phi Trì rơi vào khốn đốn.
Song, Dung Lỗi và Phương Phi Trì thù cũ hận mới chồng chất, hơn nữa toàn từ cô mà ra, cô biết phải trả lời câu hỏi “Em nói xem” thế nào đây?
“Chú Hai cũng đi ạ?”
“Ừ, chú Hai cũng đi luôn.”
“Thế chú Tư?”
“Con cứ hẹn dì Lộ Lộ và chú Wallace đi, còn lại để mẹ hẹn cho.” Cố Minh Châu cố gắng giữ vẻ mặt tươi cười.
Sau một hồi ngẫm ngợi, thằng bé ngó sang trái, nghiêng sang phải rồi rạp người thì thầm vào tai mẹ, “Mẹ ơi, có phải mẹ nhớ chú Wallace không?”
Cố Minh Châu đờ ra một lúc, bấm bụng cười xòa, vẻ lúng túng, “Ờ ừ, thế nên Đá nhỏ giúp mẹ hẹn chú ấy nhé, được không?”
Dung Dịch trịnh trọng lắc đầu, “Mẹ, con nghĩ mẹ nên lấy bố thì hơn. Bình thường, mẹ của em bé thì phải lấy bố của em bé chứ. Mẹ mà lấy chú Wallace thì kỳ lắm. Hơn nữa, con thích bố hơn, bố con giỏi hơn!”
“Này, Dung, Dịch!” Gân xanh trên trán cô giật liên hồi, cơn giận bốc lên tận đầu, “Ai dạy con ăn nói kiểu linh tinh ấy hả?”
Dung Dịch gãi cằm, “Chú Hai ạ! Mới rồi con nghe chú Hai nói chuyện điện thoại bảo bố giúp chú Wallace gì đó, thì phải giỏi hơn mới giúp được nhau chứ!”
Lúc đó Dung Nham nhô đầu ra khỏi thư phòng ngó nghiêng xem trò vui, cậu chàng giật thót mình trước nụ cười nham hiểm của Cố Minh Châu, “Này làm gì đó... chị đừng có qua đây!”
“Anh! Á á... vợ anh lên cơn điên rồi, anh mau qua đây...”
Sau màn dụng hình bức cung, cuối cùng thì Dung Nham cũng chịu khai ra nơi ẩn nấp của Phương Phi Trì thông qua sự giúp đỡ của Kỷ Nam. Trưa hôm sau Cố Minh Châu lập tức mò tới đó. Căn nhà nằm ở ven hồ vùng ngoại ô là nơi có phong cảnh hữu tình, Cố Minh Châu đứng trên ban-công tầng hai phóng tầm mắt nhìn về phía mặt hồ xanh biêng biếc ngay gần đó và những rừng cây nhấp nhô đằng xa, tự đáy lòng không khỏi cảm khái: “Phương Phi Trì này, anh cũng biết hưởng thụ quá nhỉ.”
“Em thích thì anh tặng em,” Phương Phi Trì khẽ cười, vẫn cái dáng điệu ngả ngớn ấy, “Hoặc em về đây sống với anh, kiểu gì anh cũng chiều. ’’
“Đến nghỉ ngơi còn nghe được, nhưng mà cứ phải giải quyết xong mấy chuyện rắc rối thì mới có hứng, anh thấy đúng không?” Cố Minh Châu lái sang chủ đề chính.
“Chỉ cần có liên quan tới em thì anh luôn sẵn hứng.” Phương Phi Trì làm bộ nhún vai.
“Phi Trì, em thực lòng quan tâm tới anh. Mong anh đừng giở thái độ đó ra với với em,” Cố Minh Châu nghiêm nghị nói.
“Vậy em về với anh đi, nếu tình trường được như ý thì anh chẳng ngạ