Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/736 lượt.
ần thần của Nguyễn Hạ, cô đành thôi, không nói nữa.
Nói cho cùng thì Nguyễn Hạ cũng từng sùng bái Cố Minh Châu suốt quãng đường trưởng thành, đồng thời đã nghĩ thoáng hơn nên cô bé muốn nói ra tất cả: “Em xin anh ấy đừng vội nói với chị rằng em đã biết. Lúc đó trong lòng em rối bời, không biết phải đối mặt với chị ra sao. Hôm chị bảo anh Trình Quang mang mỹ phẩm đến cho em, em và anh ấy đã tâm sự rất lâu. Anh ấy kể, tình cảm giữa chị và Kevin quá mãnh liệt, cứ như thể tự nhiên bắt lửa và bốc cháy, ngoại trừ hai người ra, những kẻ khác toan xen vào ắt sẽ tan thành tro. Từ lúc đó đến giờ em đã ngẫm về điều đó và rồi thấy anh ấy nói quả không sai...”
Cố Minh Châu thở dài, “...Ừm.”
Cố Minh Châu nhận ra, quả thật Nguyễn Hạ đã phải suy nghĩ rất nhiều, e rằng hôm nay đến chỉ để dốc bầu tâm sự và thông báo với cô. Việc duy nhất Cố Minh Châu phải làm lúc này là lắng nghe.
“Đáng nhẽ mấy hôm trước em đã định nói với chị nhưng sáng hôm đó bà ngoại ra đi đột ngột...” Nguyễn Hạ lí nhí nói, răng cắn vào môi hằn lên mấy vết sâu nhợt nhạt. Cô bé trầm ngâm rất lâu, song Cố Minh Châu vẫn kiên trì chờ đợi, đợi đến khi cô bé lại ngẩng đầu lên, “Chị, thực ra em muốn nói: Có lẽ em cũng chẳng yêu anh ấy thật lòng. Mà có lẽ bởi vì em đã bắt chước theo phong cách sống của chị quá lâu, thành thử... em cũng chọn yêu cùng một người đàn ông với chị.”
“Em mong sau này sẽ gặp được một nửa không thể tách rời của riêng mình.”
Vì quá sùng bái chị mình nên cô bé đã bắt chước theo mọi hành động của người chị. Chưa thấy thỏa mãn, thậm chí cô bé còn đặt mình theo góc độ của chị, suy nghĩ cân nhắc mọi việc đều theo cách của chị. Và rồi, trao trái tim cho cùng một mẫu người mà chị yêu.
Cố Minh Châu chẳng biết nên nói gì.
“Tiểu Hạ, chị không biết phải nói với em thế nào. Có lúc, thật ra chị rất nhát chết. Chồng sắp cưới của Cố Yên từng nói, cái tính ấy chính là rào cản của chị, vào những lúc cần phải hành động lý trí thì chị lại làm theo cảm tính, thế nên mới rơi vào cảnh “đau khổ tự chịu” này. Ha, nhưng lần này, chị lại thấy mình rõ may... may mà lần này cái tính nhát chết lại phát huy tác dụng, qua cách đối mặt với cuộc sống của em, chị thấy – nhóc ạ, em lớn thật rồi.” Cố Minh Châu xúc động nói, “Thực ra em không giống với chị, Tiểu Hạ, em giỏi hơn chị nhiều.”
Lời vừa dứt, cũng là lúc Nguyễn Hạ vỡ òa trong nước mắt.
Bỗng thời gian như quay ngược trở lại ngày mẹ cô mãi mãi ra đi. Khi ấy cả thế giới nhuốm một màu xám u hoài, thế rồi chị Sở Sở xuất hiện đã đem ánh sáng đến cho cô.
Thế mà ngày hôm nay, chính cô mới là người mang trên mình thứ sức hút kỳ diệu ấy.
Khi nhìn lại, những ngày hè tăm tối ngờ nghệch thuở ấy dường như chỉ còn là một mẩu ký ức. Song giờ đây, khi hòa mình vào cái rét căm căm ngày đông, trái tim Nguyễn Hạ đã trở nên kiên định như sắt, thì ra đây chính là trưỏng thành.
“Chị, cho phép em được gặp con của chị và Kevin được không chị?”
Chương 18: Anh đến trả nợ hộ người phụ nữ của mình
Bữa tối.
Nhà hàng buffet cao cấp tọa lạc tại trung tâm thành phố.
Dung Dịch vừa đói lại vừa thèm, miệng nhao nhao đòi ăn nên đành phải cho nó ăn trước, không chờ Dung Lỗi nữa. Nguyễn Hạ ngồi cạnh Dung Dịch, luôn tay nhúng rau và thịt đặt vào đĩa, thổi nguội rồi mới đưa nó. Dung Dịch vừa ăn vừa cười tít mắt khoái chí.
Khi Dung Lỗi hớt hải tới nơi thì cái miệng ngậm đầy đồ ăn của cu cậu đang toe toét cười với Nguyễn Hạ, vẻ nịnh bợ nom chẳng khác gì một con cún Nhật.
Thấy anh đến, cu cậu lập tức ngồi thẳng lưng dậy: “Bố! Bố xem, đây là dì Tiểu Hạ của con! Bây giờ con có tới ba người dì lận!” Dung Lỗi ngồi xuống cạnh Cố Minh Châu, nhận chiếc khăn cô đưa, lau tay xong, anh véo mũi con trai rồi quay sang cười với Nguyễn Hạ ở phía đối diện.
Nguyễn Hạ đáp lại bằng một nụ cười phớt, “Sao anh rể đến muộn thế?”
Nghe cô bé xưng hô như thế, anh cũng tỏ ra hết sức tự nhiên, hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện kinh ngạc nào, “Có cuộc họp đột xuất nên bị trễ giờ. Các em đã bắt đầu rồi à?”
“Toàn do con trai anh ăn đấy!” Cố Minh Châu bực mình bảo, “Ăn lắm vào rồi chẳng chóng thì chày cũng thành sumo!”
Nghe vậy, mặt Dung Dịch liền xị ra một đống rồi toan dẩu môi lên ý kiến. Nhưng thấy sắc mặt bố, nó liền dịu xuống ngay, song vẫn phản ứng bằng cách gắp cả miếng thịt to tướng bỏ vào mồm, phồng mang trợn mắt nhai nhai nuốt nuốt.
Cả buổi tối, Nguyễn Hạ rất kiệm lời, đa phần chỉ trêu đùa với Dung Dịch. Nói chung cô bé vẫn còn nhỏ, chỉ đủ can đảm để hẹn ăn bữa cơm chứ chưa đủ khả năng lấp liếm vẻ lạc lõng trong ánh mắt.
Song Cố Minh Châu chẳng mong gì hơn, và Dung Lỗi cũng vậy. Hai người ngầm kết hợp kéo bầu không khí sôi nổi hơn hẳn.
Giữa chừng, Dung Dịch đòi đi vệ sinh, Nguyễn Hạ bèn dắt nó đi. Bàn ăn chỉ còn lại hai người, Dung Lỗi lập tức ngồi nhích ra xa.
Cố Minh Châu rụt lại cánh tay vừa bấu anh, đoạn nhướn mày bảo, “Phát biểu tí cảm tưởng đi.” Cô đanh mặt, “Hả hê lắm chứ gì?”
Anh nhoẻn cười, mắt hướng về phía toilet, “Bây giờ con bé chỉ cần chút thời gian để thích nghi mà thôi. Em đừng