Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.
Không đâu chị. Chị không hề làm sai gì cả.”
“Thực ra... bây giờ ngẫm lại, đáng lẽ em phải đoán ra ngay từ đầu rồi mới phải. Hai người quen nhau, huống hồ, ngoài chị ra thì còn ai xứng với Kevin nữa, còn ai mới đủ sức để khiến anh ấy sống cảnh giày vò, vậy mà vẫn nặng tình, chỉ biết cất mãi trong lòng?”
“Chị, trong hai chúng ta không ai sai cả. Chị cũng đừng tội nghiệp em. Em vẫn ổn, đành rằng rất buồn nhưng em cũng nghĩ thoáng hơn rồi. Cho em ít thời gian để vượt qua chuyện này, rồi em sẽ trở lại như xưa thôi.”
Cố Minh Châu nhìn cô bé rồi bất giác nhạo bản thân, “Chị luôn muốn bảo vệ em, vậy mà kết cục chính là chị lại là người làm tổn thương em. Tiểu Hạ, chị có lỗi với dì Nguyễn và mẹ em, chị cũng có lỗi với cả bà ngoại nữa.”
Nhắc đến người mẹ cùng người bà đã tạ thế, Nguyễn Hạ không còn vác nổi trên mình lớp vỏ kiên cường được nữa. Khóe mắt cô bé hoe hoe đỏ, thế rồi từng giọt nước mắt tuôn rơi tí tách mang theo một nỗi bơ vơ lạc lõng như thể bị cả thế giới bỏ rơi.
Cố Minh Châu kéo con bé ngả vào người mình, hai chị em ngồi cạnh nhau trên ghế sofa. Nguyễn Hạ dựa vào vai cô, rấm rứt khóc. Cố Minh Châu vỗ vào tay Nguyễn Hạ, từng cái, từng cái một.
“Trước mặt chị đừng làm như không có chuyện gì, chị là người thân duy nhất của em, đành rằng chị không thể nhường Dung Lỗi cho em nhưng em vẫn có thể dựa vào chị cơ mà.” Cố Minh Châu ôm cô bé, nhẹ nhàng bảo, “Tiểu Hạ, chuyện tình cảm giữa chị và anh ấy rất nhập nhằng phức tạp, ngay cả chính bọn chị cũng không biết nó bắt nguồn từ đâu. Nếu bây giờ em có hỏi chị yêu anh ấy ở điểm nào, chắc chắn chị sẽ phải nghĩ ngợi, tìm từ một lúc rồi mới nói với em được. Đối với chị, yêu anh ấy cũng giống như mặt trời mọc mặt trời lặn. Nhưng với người không biết rõ như em, thì anh ấy là một người đàn ông độc lập, đẹp trai, cao to, có sức hút, tài cán và giỏi giang. Thế nên chị không hề lấy làm ngạc nhiên khi biết em thích anh ấy. Chị không muốn thấy em mang nặng cảm giác có lỗi. Việc này hết sức thường tình hoặc nói cách khác thì nó đã chứng tỏ mắt nhìn người của em.”
Nguyễn Hạ nức nở, vươn tay ôm choàng Cố Minh Châu.
“Giả sử em bảo, em thấy phân vân thì chị vẫn có thể hiểu được... Tiểu Hạ, chị cũng yêu anh ấy, chị hiểu điều đó hơn ai hết, chị biết rằng rời bỏ người đàn ông mình yêu khó đến nhường nào.”
Nguyễn Hạ run lên lẩy bẩy theo từng lời cô nói, “Chị... chị đừng an ủi em nữa được không, chị càng nói, em càng thấy buồn...”
Nguyễn Hạ nói thế... gợi lòng cô nhói lên một cảm giác tội lỗi trước nay chưa từng có, “Được rồi, chị em mình không nói nữa.”
Cô rót nước cho Nguyễn Hạ. Cô bé ngồi dậy, ngượng ngùng rút giấy ăn, lau nước mắt nước mũi, đoạn đỡ cốc nước làm mấy hớp. Im phăng phắc, sự lúng túng lẩn khuất đâu đó trong bầu không khí im phăng phắc này.
Cả hai chị em đều thấy khó xử, chẳng những thế mà còn rối như bòng bong, nhưng mấu chốt vẫn là chữ “tình”, chứ chẳng liên quan gì đến ai đúng ai sai. Nếu giải quyết không đến nơi đến chốn, sau này gặp mặt nhau sẽ chỉ càng thêm bối rối. Việc này Cố Minh Châu nắm rõ hơn ai hết, mà tính tình Nguyễn Hạ thì có khác gì cô, lẽ dĩ nhiên con bé cũng hiểu.
“Chị, chị là người em luôn ngưỡng mộ bấy lâu nay, anh ấy lại là người em yêu. Hai người về với nhau, tuy em thấy buồn cho bản thân mình nhưng quả thực em cũng lấy làm mừng. Bản thân Kevin là người giỏi giang tài cán, thật lòng mà nói chỉ có chị mới xứng với anh ấy.”
“Kevin bảo, chị sợ sẽ làm em tổn thương nên chị mới lần nữa không dám nói. Còn anh ấy sợ làm chị buồn nên cũng không muốn ép chị. Thái độ quả quyết của anh ấy vào lúc đó... khiến em hơi chạnh lòng. Thành thử đến tận hôm nay, em mới dám thú nhận với chị rằng em đã biết mọi chuyện. Chị, em đã nghĩ rất nhiều và muốn thú nhận với chị em xin lỗi vì đã từng có ý nghĩ muốn chia rẽ hai người.”
“Chị nói rồi, đây là chuyện hết sức bình thường. Vả chăng, một trong những điều chị dạy em có cả câu ‘người không vì mình, trời tru đất diệt’, đúng không nào?” Cố Minh Châu tếu táo nói cốt làm dịu bớt bầu không khí ủ ê.
Song Nguyễn Hạ lại lắc đầu, vẻ mặt nặng trĩu, “Trong mắt em, chị là người bạo dạn, hoàn mỹ, tốt bụng, giỏi giang... Từ ngày theo chị, em học được cách kiên cường đối mặt với khó khăn. Và cả... nói ra đúng là dở khóc dở cười, hồi xưa em không dám biểu lộ tình cảm với Kevin, nhưng em luôn nghĩ tới chị, thậm chí đứng trước mặt anh ấy mà trong đầu em toàn hình ảnh của chị, có thế em mới đủ dũng khí để thổ lộ với anh ấy.”
Nguyễn Hạ buồn lắm.
Tâm sự với người – yêu – của – người – yêu những chuyện này, dù đó có là người cô luôn ngưỡng mộ đi chăng nữa thì cũng khó tránh khỏi cảm giác... mình thật hèn mọn.
Bao năm cưu mang chăm sóc, Cố Minh Châu đã quá thấu hiểu những nổi đau ẩn sau ánh mắt của cô bé, “Tiểu Hạ, đây không phải lỗi của em. Chuyện tình cảm giữa chị và anh ấy đã nhập nhằng nhiều năm, con người ta ai mà chẳng thế, ấn tượng đầu tiên bao giờ cũng sâu sắc nhất.” Cô toan nói, em còn trẻ, sau này nhất định sẽ gặp được người để lại cho em ấn tượng sâu sắc. Thế nhưng nom vẻ mặt b