Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.
mẽ cuốn đầu lưỡi của cô lên, ngang ngược đòi hỏi .
Nụ hôn này tràn đầy bạo lực, thô bạo cùng tức giận, khiến cô cảm thấy khó chịu tột cùng! Không chút nghĩ ngợi, dùng sức cắn đầu lưỡi ở trong môi cô, mùi máu tươi mặn tràn ra trong miệng hai người. Sở Mạnh đau hừ một tiếng, rốt cuộc buông kiềm chế với cô ra, đưa tay quẹt qua khóe miệng, máu đỏ tươi chảy xuống. Người phụ nữ này thật là độc ác, lại dùng thêm chút sức nữa sẽ cắn đứt lưỡi anh sao? Đây đã là cô lần thứ hai cắn anh, lần đầu tiên là ở bệnh viện, anh thừa nhận là anh có chút quá đáng, nhưng lần này, người sai hình như là cô chứ? Trở về cũng không nói lời nào bày cái sắc mặt này với anh. Xem ra anh thật sự là nuông chiều cô quá lâu, lâu đến mức cô quên mất anh là gì của cô rồi.
“Chuyện không liên tới anh sao? Hả? Anh là gì của em, không phải là em muốn anh nhắc lại chút chứ?” Giọng nói của anh lạnh lẽo, nhưng lúc vuốt cái bụng tròn vo của cô lại cực kỳ dịu dàng.
Ngưng Lộ nhắm mắt lại không nhìn anh, cũng không muốn nhìn. Vừa nhìn thấy anh, căm giận trong lòng cô sẽ không nhịn được phát tiết ra với anh. Cô khổ sở, cô rối rắm, cô không biết làm sao nên nói thế nào mới phải! Chính cô đều không phân rõ rồi, huống chi người khác! Cho nên, cô chỉ có thể đè nén ở trong lòng.
Lại nữa rồi! Cô nhắm mắt lại cảm giác giống như là muốn anh ngăn cách bởi bên ngoài khiến Sở Mạnh cảm giác đầu mình bốc lửa. Rốt cuộc lại vì chuyện gì mà ầm ĩ với anh đây? Đột nhiên buông cô ra, con mắt sắc bén nhanh chóng nhìn một vòng gian phòng, trừ cái gối KIT¬TY bị ném xuống đất kia ..., còn có. . . . . .
Rất nhanh anh liền phát hiện kia trên ghế sa lon trước mặt bàn thấp nhỏ chính là một bình rượu KIT¬TY thủy tinh màu hồng số lượng có hạn, tinh xảo đến lòng người sinh ra trìu mến cùng mấy tờ giấy viết thư tinh tế giống nhau nằm rải rác. Đúng rồi, chính là nó! Cất bước tiến lên, nhặt trang giấy đầy chữ kia lên.
"Không được!" Ngưng Lộ thật nhanh xông tới muốn cướp bức thư về, là cô sơ sót, lúc mở cửa cho anh đi vào quên cất xong đồ. Chẳng qua cô là đối thủ của anh sao? Anh một tay cũng đã chế trụ được cô.
Mỗi ngày phê duyệt văn kiện đã sớm luyện thành bản lĩnh đọc nhanh như gió, mấy trang giấy khi anh trên tay rất nhanh đã đọc xong, sự việc cũng lập tức sáng tỏ.
Khinh thường ném tờ giấy xuống, Sở Mạnh lạnh lùng khẽ hừ: "Xem ra Sở Khương đối với em còn chưa hết hi vọng! Đối với một người đã là phụ nữ của anh hai mình còn dành nhiều tình cảm như vậy, thật là cảm động! Đáng tiếc, nó yêu lầm người rồi!"
"Chuyện đó không liên quan anh." Ngưng Lộ cúi người muốn lấy lại đồ, nhưng có người nhanh hơn cô một bước.
"Đàng hoàng cho tôi một chút. Quan Ngưng Lộ, em không phải sẽ quên thỏa thuận chúng ta ký kết ban đầu chứ? Hả? Điều thứ nhất là cái gì? Em nói cho tôi nghe đi!" Dùng sức kéo thân thể của cô xuống, để cho cô ngồi ở trên ghế sa lon lại không thương tổn được cô, còn anh thì nửa quỳ trước người của cô, một đôi mắt thật sâu nguy hiểm híp lại. Người phụ nữ này, thật sự là càng ngày càng không đem anh để trong mắt, cô gái nhỏ ó khuôn mặt ngây thơ mà luống cuống lúc đầu đi đâu rồi?
"Anh ấy chỉ là viết tin cho tôi mà thôi, giữa chúng tôi thì có gì chứ? Anh rốt cuộc muốn thế nào?" Nước mắt uất ức cũng nhịn không được nữa, chảy xuống một giọt lại một giọt. Đúng vậy, chỉ là một phong thư mà thôi, chỉ là một món quà sinh nhật nho nhỏ mà thôi. Ngưng Lộ không nghĩ tới Sở Khương còn có thể nhớ sinh nhật của cô, còn có thể nhớ thực hiện lời hứa năm đó anh nói, hàng năm cũng sẽ tặng cô một con Hello Kitty mà cô thích nhất, đợi đến khi bọn họ về già, sau khi con cái của bọn họ lớn lên, bọn họ có thể kiêu ngạo mà nói cho các con, năm đó ba mẹ của chúng yêu nhau cỡ nào. Lời thề khi đó dường như vẫn còn vang bên tai, nhưng mà ông trời vô tình như vậy, cô đã không còn là công chúa của anh, anh cũng không nữa là hoàng tử của cô, thì ra là truyện cổ tích đều là gạt người, công chúa cùng hoàng tử căn bản là không thể ở chung một chỗ, công chúa bị ác ma vây hãm, cũng không trốn thoát được.
Cô chỉ là khó chịu, khó chịu Sở Khương một mình ở bên ngoài chịu đựng những khổ sở, còn cô thì sao? Ở chỗ này hưởng thụ cuộc sống thiếu phu nhân giàu sang quyền thế, không biết nhân gian khó khăn. Cô thật không biết, thì ra cô ở trong mắt anh còn là thiếu nữ trong sạch đó, anh lại muốn cô chăm sóc thật tốt Bảo Bảo trong bụng. Giữa các câu chữ dài như vậy, không có một câu là trách cứ cô..., cho nên cô mới có cảm giác mình thật sự rất có lỗi với anh, sự tốt đẹp của anh ấy, tất cả cô không cách nào hồi báo. Sở Khương, kiếp sau, kiếp sau chúng ta nhất định phải ở chung một chỗ, được không? Đời này chúng ta bỏ qua quá nhiều, làm sao quay lại đây?
"Tôi muốn như thế nào? Những lời này là tôi hỏi em mới đúng chứ? Ban đầu người muốn kết hôn là em, hiện tại người muốn đổi ý của cũng là em! Sao? Vừa nhìn thấy tin tức tù tình nhân cũ là muốn đem tôi hất ra đúng không? Quan Ngưng Lộ, em nói đi, tôi là người đàn ông tùy ý để phụ nữ bỏ rơi như vậy sao? Kết hôn là em nói ra, thỏa thuận cũng là em ký