Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.
ng kiến cảnh này lại cảm thấy khó chịu? Cô lầm sao? Cô căn bản vốn không nên xuống. Có thể quấy rầy đến bọn họ, anh không có đi lên thăm cô không phải là vì bồi ngồi ở bên cạnh người phụ nữ kia sao?
"Sở phu nhân, phải đi đến sao?" Tiểu Lâm nhẹ giọng hỏi. Sở tiên sinh làm sao lại cùng người đàn bà khác ngồi ở chỗ đó đây? Nếu như cô là Sở phu nhân mà nói cũng sẽ không chịu?
"Chúng ta về thôi!" Ngưng Lộ nhịn khó chịu trong lòng, xoay người đi.
"Ngưng nhi, sao lại xuống?" Tiếng đối thoại nói khiến Sở Mạnh chẳng qua nhắm mắt lại nghỉ ngơi nghe được, anh mở mắt ra thấy dáng hình quen thuộc đó đang đi về, vội vàng đuổi theo. Anh không phải là gọi điện thoại nói với y tá rồi sao? Chẳng lẽ cô nghe được nên xuống?
"Em, chẳng qua là. . . . . ." Ngưng Lộ không nói ra cô là lo lắng cho anh, cho là người nhà của anh đã xảy ra chuyện gì. Bằng không Sở Mạnh không thể nào biết coi chừng. Nhưng chuyện cũng không phải như vậy, cô nhìn thấy chính là anh cùng một người phụ nữ khác, một người phụ nữ cô không biết.
"Sở tiên sinh, thật xin lỗi." Tiểu Lâm thấy ánh mắt “hỏi thăm” của Sở Mạnh, trong lòng bắn ra tia lạnh run. Làm sao trước kia cô lại cảm thấy Sở tiên sinh tốt đẹp chứ?
"Không nên trách họ, là em muốn xuống." Ngưng Lộ biết ánh mắt của anh lại đang trách cứ người khác.
"Anh đưa cho em về được không? Đã trễ thế này, nên đi ngủ rồi!" Đối mặt với Ngưng Lộ lần nữa thì Sở Mạnh lại đổi một khuôn mặt khác.
"Tự em có thể đi về! Anh không cần lo." Anh cứ như vậy vội vã đuổi cô đi sao? Ngưng Lộ không biết trong giọng điệu mình lúc này giống như đứa con nít tức giận.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Đôi tay Sở Mạnh vòng chắc vai của cô, không để cô đi.
"Anh Mạnh." Chợp mắt một cái, thật ra Tiêu Diệc San thì lúc Sở Mạnh Khởi tới cô đã tỉnh rồi, cô còn không có mở mắt ra, thời điểm đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe được anh kêu cái nhủ danh đó.
Thì ra là em họ anh! Ngưng Lộ nhìn theo tiếng nói, không trách được mới vừa rồi cô cảm thấy cái bóng dáng kia quen thuộc! Vậy người ở trong phòng giải phẫu là ai?
"Chị dâu, chị xuống sao. Đã trễ thế này chị không nghỉ ngơi Bảo Bảo cũng nên nghỉ ngơi chứ?" Tiêu Diệc San không để lại dấu vết, quan sát bụng đã rõ ràng của Ngưng Lộ. Người ta con đều đã có, cho dù cô muốn thế nào cũng không có cơ hội ra tay phải không? Vốn tâm tình đã bình tĩnh một chút, nhìn thấy bụng Ngưng Lộ, thấy Sở Mạnh lộ vẻ che chở với cô ta thì Tiêu Diệc San lại ghen ghét Ngưng Lộ lần nữa.
"Thật xin lỗi, chị đi lên giờ. Quấy rầy rồi!" Ngưng Lộ vô cùng không thích loại đối thoại bông vải đâm lốp xe này.(nói móc nhau) Tối nay coi như cô tự tìm khổ mà ăn đi!
"Các cô đi lên trước đi. Ngưng Nhi, còn chưa muộn, ngồi với anh, đợi lát nữa anh đưa em đi lên được không?" Luôn luôn sẽ không ở trước mặt người ngoài biểu diễn loại thân mật này, hôm nay không biết Sở Mạnh phát điên gì, sau khi nói với y tá thì vòng chắc vai mảnh khảnh của cô, ở bên tai cô nhẹ giọng nói, mặt của cô lập tức hồng đến tận tai.
Một màn này trong mắt bất kì ai cũng là khuôn mẫu vợ chồng điển hình, hai y tá mỉm cười rồi đi. Mà Ngưng Lộ biết mình không cách nào cự tuyệt anh, mặc anh ôm cô đến kia bên ghế dài ngồi xuống.
Người duy nhất không vui vẻ đại khái chỉ có Tiêu Diệc San sao? Đây coi là cái gì đây? Cũng không biết là người nào ở bồi người nào. Anh Mạnh, anh nhất định phải ở trước mặt em như vầy phải không? Một người đàn ông cho tới bây giờ không hề dịu dàng lại ở trước mặt mụ đàn bà kia thể hiện một mặt mà cô chưa từng thấy qua, chẳng lẽ có con của anh mà có thể độc hưởng sự quan tâm của anh cùng che chở sao? Quan Ngưng Lộ, cô thực sự làm tốt lắm!
"Bảo Bảo có ngoan ngoãn nghe lời hay không?" Ngón tay thon dài đã thành thói quen vuốt ve bụng cô. Thấy cô xuống, phiền muộn trong lòng anh như kỳ tích mà biến mất. Thì ra là trong khi ở chung, từng chút từng chút của cô đối với anh lại ảnh hưởng sâu đến thế, nếu như lâu một chút nữa, có phải anh ngay cả mình cũng không cách nào nắm trong tay hay không? Đến mức độ nào, ai cũng không biết, đối với cô, anh đã không biết giới hạn thấp nhất của mình ở đâu! Anh không phải là đã chìm đắm càng ngày càng sâu rồi chứ?
"Ừ, có." Anh tựa vào càng ngày càng gần, môi ấm áp giống như ở dán ở lỗ tai cô nói chuyện, khiến hô hấp cô trở nên khó khăn.
"Có cái gì?" Nụ hôn vụn vặt từ vành tai nhỏ, xinh xắn từ từ chuyển sang cằm mượt mà.
"Bảo Bảo có nghe lời." Thở hổn hển, Ngưng Lộ muốn đẩy đầu anh ra, thế nhưng anh lại cố ý không chịu. Cái người đàn ông hư hỏng này nhất định là cố ý, cố ý tại nơi công cộng như vậy mà làm mấy hành động thân mật với cô. Mặc dù đã rất khuya không có người thấy, nhưng có một vẫn tính là có. Anh tại sao có thể không thấy người ta tồn tại chứ? Cho dù là em họ cũng không nên như vậy. Huống chi cô em họ đó lại có “mưu mô bất lương” với anh.
"Bảo Bảo nghe lời, vậy em có nghe lời không?" Một tiếng buồn cười giống như từ lồng ngực phát ra, vang lên ở bên tai cô. Trời ạ, người đàn ông này lại vẫn cười được?
"Có hay không? Hả?" Giống như là thanh âm uy hiếp lạ