Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2759 lượt.
h con nữa, cũng không cần rồi.
"Mạnh, không cần nói lời khờ dại. Cả hai sẽ không sao! Tin tưởng mình được không?" Ai, cũng không ngại bị người ta chê cười, Tống Tử Tự cũng cùng anh ngồi trên mặt đất.
"A Tự. . . . . ." Sở Mạnh vùi mặt ở trong hai tay. Tống Tử Tự sợ hết hồn hết vía, ôm vai bạn tốt, cậu ta không phải là đang khóc chứ? Nhưng anh không dám hỏi. Điều duy nhất anh có thể làm là bồi ở bên cạnh cậu ấy, chỉ thế thôi. Thì ra là đàn ông cũng sẽ có thời điểm yếu ớt như vậy.
Giống như đã qua cả một thế kỷ, cửa phòng giải phẫu rốt cuộc cũng chịu mở ra. Một y tá mặt tươi cười, nhẹ nhàng đẩy một xe nhỏ ra ngoài.
"Mạnh, mau dậy đi, con trai của cậu ra rồi. Không sao rồi!" Tống Tử Tự đẩy người đàn ông vẫn ngồi ở trên đất. Ha ha, anh đã sớm biết Ngưng Lộ mang thai con trai.
"Nhanh lên xem con cậu chút đi? U mê rồi hả? Ba ba chuẩn mực của tôi?" Tống Tử Tự cho là cậu ta lên chức “ba” giống như sở hữu cả thiên hạ đến hồi hộp không biết làm sao.
"Người lớn đâu? Sao còn không ra?" Sở Mạnh chợt đứng lên chạy thẳng tới y tá, đôi tay dùng sức lắc lư bả vai người ta cũng không nhìn đứa trẻ sơ sinh nằm trên giường.
"Sở tiên sinh, anh buông tôi ra trước, không nên làm đứa nhỏ lắc theo!" Cái Sở tiên sinh này bị gì vậy? Con của mình đi ra cũng không nhìn liền kêu tìm người lớn. Con cũng đã sinh ra, đương nhiên mẹ sẽ không sao!
"Mạnh, Ngưng Lộ vẫn còn ở bên trong, sẽ ra sau. Cậu không muốn xem nhìn con mình sao?" Tống Tử Tự lôi kéo anh.
Bên trong xe đẩy nhỏ là Bảo Bảo, mặc dù là trẻ sinh non, nhưng bởi vì ở trong cơ thể mẹ dinh dưỡng đầy đủ, thân cao thể trọng đều đạt tiêu chuẩn trẻ sinh đủ tháng. Một khuôn mặt nhỏ, hồng hào đang ngủ ngon lành, căn bản không cảm giác được cha của nó ở bên ngoài gấp đến độ muốn rống to.
"Tôi muốn vào xem cô ấy!" Thì ra là đứa trẻ vừa sinh ra là như vậy! Sở Mạnh chẳng qua là liếc mắt nhìn liền sau xoay người đi về phía phòng giải phẩu. Anh cũng sẽ không mang cũng sẽ không ôm nó, nhìn cũng vô ích, còn là giao cho sẽ người khác đi! Bên ngoài không phải là đã đợi một đống người sao? Vợ chồng Quan Minh Quyền cùng Đàm Chí Hoa, Thím Trương bọn họ đều ở đây.
"Mạnh, ở bên trong đang may lại vết thương, cậu không nên đi vào quấy rầy có được không?" Tống Tử Tự bất đắc dĩ kéo anh lần nữa. Anh thật là kết giao bạn bè cẩu thả mà!
"Cô ấy rốt cuộc khi nào mới ra ngoài?" Sở Mạnh hất tay Tống Tử Tự ra nương đến bên tường. Con không có chuyện, nhưng anh lo lắng người mẹ, không có tận mắt thấy cô, anh không yên lòng.
"Mạnh, mình lấy đầu ra bảo đảm, cô ấy nhất định không có việc gì. Được không? Cậu nên yên tĩnh một chút, tại sao đang tốt cô ấy sẽ chợt sinh non sao? Mấy ngày trước đi khám thai còn tốt mà." Tống Tử Tự đè ép bờ vai của anh.
"A Tự, mình muốn tìm đi Tiêu Diệc San." Lời nói của Tống Tử Tự rốt cuộc cũng thành công khiến anh tỉnh táo lại. Mà tỉnh táo lại, chuyện đầu tiên Sở Mạnh muốn làm là đi tìm Tiêu Diệc San tính sổ. Anh rõ ràng đã đã cảnh cáo cô ta, cô ta lại động thủ với vợ anh. Nếu như hôm nay Ngưng Nhi cùng con xảy ra chuyện gì, cô có đi xuống địa ngục ngàn vạn lần cũng không đủ.
"Là cô ta động thủ?" Tống Tử Tự không nghĩ tới Tiêu Diệc San lại là đàn bà lòng dạ ác độc như thế.
"A Tự, giúp mình chăm sóc cô ấy!" Anh sẽ không động thủ đánh người, càng thêm sẽ không đánh phụ nữ. Nhưng hôm nay ngoại lệ, anh muốn khiến Tiêu Diệc San hiểu, cái gì là giới hạn thấp nhất của anh.
***
"Diệc San, hôm nay con sao thế? Đi ra ngoài một chuyến khi trở lại cả người không tập trung." Trong tai nạn xe lần trước, Tiêu Tĩnh Nguyệt nhặt về một cái mạng, hai chân lại co quắp. Làm vật lý trị liệu thì tỷ lệ có thể đứng lên cũng nhỏ, nhưng bà vẫn muốn thử!
"Mẹ, con không sao!" Tiêu Diệc San tái mặt, uống một hớp nước muốn cho mình đỡ hoảng loạn. Mới vừa rồi ánh mắt Sở Mạnh nhìn cô làm cô bây giờ còn cảm thấy đáng sợ. Không biết Quan Ngưng Lộ kia hiện tại như thế nào? Cô không dám đi hỏi.
"Không có sao, vậy con vội cái gì?" Con gái của mình Tiêu Tĩnh Nguyệt làm sao sẽ không hiểu chứ?
"Mẹ, nếu như mà con làm việc gì sai rồi, anh Mạnh có thể bỏ qua cho con hay không?" Cô rất sợ! Hiện tại cô sợ cũng chỉ có thể cùng mẹ nói.
"Diệc San, con đã làm cái gì?" Dường như Tiêu Tĩnh Nguyệt cảm nhận được tính chất nghiêm trọng của chuyện này, hơn nữa chuyện liên quan đến đến Sở Mạnh, vậy cũng rất là phiền toái! Con gái của bà cuối cùng là gặp phải chuyện gì?
Còn chưa kịp chờ Diệc San trả lời, cửa phòng bệnh đã bị đẩy mạnh ra, đi vào là Sở Mạnh mặt băng giá, theo ở phía sau anh là y tá muốn ngăn cũng không ngăn được.
"Cút ra ngoài!" Sở Mạnh tức giận nạt nộ khiến y tá theo sau không dám đi lên phía trước một bước, trở tay đã đem khóa cửa lại, đôi mắt hung ác gắt gao nhìn con mồi của mình.
"Sở Mạnh, đã xảy ra chuyện gì?" Tiêu Tĩnh Nguyệt hận mình không thể nhúc nhích. Không cần nó nói bà đã biết, nhất định là Tiêu Diệc San hạ thủ đối với cô vợ nhỏ của nó.
"Anh Mạnh, cái gì em cũng không còn làm, em không có làm. . . . . ." Tiêu Diệc San vẫn lui về phía sau, cho đ