Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.
đoạt Lộ Lộ từ trong tay anh, tình huynh đệ giữa bọn họ đã kết thúc. Lần này anh trở về nước, chỉ muốn đoạt lại thứ gì thuộc về mình mà thôi. Trước khi cuộc chiến của đàn ông còn chưa bắt đầu, anh chỉ muốn hưởng thụ tốt cuộc sống được xem như là yên bình trước mắt thôi.
"Không liên quan tới chú. Không nên đụng con!" Bàn tay nhỏ, mềm nhanh chóng rút về, từ nhỏ đến lớn cậu không thích người khác đụng chạm, đặc biệt là người không quen biết.
"Mẹ con đâu? Sao để con đi một mình?" Sở Khương ngăn ở trước mặt cậu lần nữa.
"Chú có đi hay không? Có tin con đánh chú hay không?" Quả đấm nhỏ giơ lên, cặp mắt long lanh nước trừng lớn. Cái chú này sao đáng ghét như vậy chứ? Một mực cản đường cậu.
"Ba con không có dạy con phải tôn trọng người khác như thế nào sao?" Lông mày Sở Khương nhíu lại. Mặc dù anh hai vẫn rất cường thế, nhưng khi còn bé cũng không ác bá như bạn nhỏ này?
"Ba chỉ dạy con, ai dám cản đường của con liền đánh người đó." Dĩ nhiên ba không nói như vậy. Ba nói ai dám bắt nạt cậu thì nhất định phải đòi lại gấp trăm ngàn lần.
"Ba con dạy con như vậy? Vậy mẹ con đâu?" Sở Khương ngồi xổm xuống nhìn thẳng cậu. Cặp mắt to kia cực kỳ giống cái người anh nhung nhớ nhất trong lòng.
"Mắc mớ gì tới chú? Buông con ra. Con muốn về nhà." Sở Trí Tu lớn như vậy nhưng không có ai dám đối với cậu như vậy, à, chỉ trừ ba.
"Chú không muốn buông thì sao?" Thật là nên đánh một trận ra hồn, tính tình sao có thể xấu đến thế.
"Anh muốn làm gì? Buông ra! Muốn lừa bán người à?" Giang Nhã Hàm khóa cửa phòng làm việc rồi ra ngoài, lại thấy cái tên Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đó bị một kẻ xấu giữ lại, nổi giận đùng đùng cầm ví da trên tay ném.
"Tiểu thư, cô là ai?" Không giải thích được vì sao bị đánh, rốt cuộc Sở Khương buông Sở Trí Tu ra, đứng lên.
"Tôi là giáo viên của nó. Trái tim nhỏ a, con không sao chớ?" Giang Nhã Hàm vội vàng đem đứa nhỏ kéo về trong ngực, nếu nó có chuyện gì, không cần tên Sở Mạnh đó đuổi giết, cô lấy cái chết tạ tội cũng bù không được! A, sao cô đáng thương như vậy!
"Cô Nhã Hàm, cô có thể buông con ra không?" Tại sao hôm nay mọi người muốn ôm cậu vậy?
"Sở Trí Tu không cho chạy nữa, chúng ta ở chỗ này chờ mẹ!" Cô sẽ không ngu như vậy, buông ra để cho nó chạy nữa sao?
"Cái bạn nhỏ này không lễ phép chút nào, nếu như cô thật sự là giáo viên của nó. Rõ ràng là sai lầm của cô, vậy mà còn trách người khác!" Sở Khương nói xong đi trở về trên xe mình. Chỉ vì nghe được cô nói mẹ của đứa nhỏ sẽ lập tức tới, anh còn không có nghĩ kỹ phải đối mặt với cô như thế nào sau gần 6 năm xa cách. Không phải là không yêu, cũng là bởi vì còn yêu cho nên mới băn khoăn. Anh không xác định tại trong thời gian dài như vậy, cô có phải vẫn chưa quên khoảng thời gian tốt đẹp của bọn họ như anh hay không? Dù sao giữa bọn họ không chỉ có một người là anh hai, mà còn có người bạn nhỏ gọi Sở Trí Tu đó nữa. Chẳng qua là không cam lòng, anh hai, nếu như không phải là anh cướp tình yêu của em, có lẽ em đã có con với cô ấy. Điều này làm sao anh có thể nhịn? Anh hai, anh chuẩn bị tốt cùng em đánh một trận chưa?
Thành thạo cài dây an toàn, cố gắng lên, xe thể thao đắt tiền sau một giây đã biến mất không còn chút tăm hơi.
"Thật xin lỗi, Nhã Hàm. Chị tới muộn! Làm phiền em rồi!" Ngưng Lộ vội vã từ trên xe bước xuống, liền nhìn đến Giang Nhã Hàm ôm con trai mình không thả, chỉ sợ cậu giống như bay đi. Đứa con nhà mình có nhiều phiền toái thế nào cô còn không biết sao? Nhưng hôm nay bởi vì phải vội vàng nộp báo cáo cho nên cô tan lớp trễ, chỉ có thể để lão Trương đón cô trước rồi mới đón con trai.
"Chị Ngưng Lộ, vậy em đi trước!" Cô phải vội vàng đi Sở Nghiên Cứu kéo anh A Trực ra mới được. Vốn là cô cũng đã muộn, nếu anh ấy lại trễ thì cũng không biết tối nay còn phim để xem không.
"Nhã Hàm, nếu không chị nhờ lão Trương đưa em đi một đoạn?” Ngưng Lộ kéo tay Sở Trí Tu. Quan Ngưng Lộ 25 tuổi, vẫn giữ được vẻ trong sang và tinh tế như xưa. Một năm sau khi sinh con, cô đi học trở lại. Nhưng bởi vì lúc nào cũng không bỏ được bảo bối yếu ớt đó qua một bên mà việc học của cô vẫn kéo dài tới hiện tại mới chuẩn bị có thể tốt nghiệp.
"Không cần. Em ngồi chuyến kế tiếp là được rồi. Hẹn gặp lại!" Giang Nhã Hàm đảo mắt người đã đi xa.
"Sở Trí Tu, hôm nay có phải con lại đánh bạn nào rồi hay không?" Ngưng Lộ ngồi xổm người xuống, vuốt một vết đỏ trên trán con trai.
"Mẹ, sao hôm nay mẹ tới trễ?" Sở Trí Tu không đáp, hỏi ngược lại mẹ.
"Mẹ không phải nói có chuyện sao? Được rồi, nói cho mẹ vết thương trên trán là sao?" Cho dù là một chút mà thôi, nhưng Ngưng Lộ vẫn lo lắng.
"Mới vừa rồi có một chú đụng vào ta." Sở Trí Tu một mực chắc chắn là người ta đụng vào mình.
"Có phải con đụng người ta không?" Nếu như Ngưng Lộ còn chưa hiểu rõ lời của cậu thì không phải là mẹ rồi.
"Mẹ, bụng của ta rất đói! Con muốn ăn gì đó!" Khẩu vị Sở Trí Tu quả thật cũng đói bụng, hơn nữa vừa đúng có thể đem câu hỏi của mẹ vứt sang bên.
"Vậy chúng ta nhanh về nhà! Buổi sáng mang Transformers tới lớp sao?" Ngưng Lộ nhận lấy