Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2610 lượt.
lực, rất thất bại.
Ban đêm yên tĩnh, mấy đứa nhỏ trong nhà đã sớm ngủ, đã không biết trên TV chiếu chương trình gì. Hai người lớn cứ như vậy lẳng lặng ngồi nơi đó, không có ai mở miệng nói chuyện, cũng không có ai chủ động về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Trầm mặc, trở thành đại danh từ duy nhất giữa bọn họ.
Anh như vậy tính là gì? Không giải thích, không tức giận, cũng không để ý tới cô, chỉ là thâm trầm nhìn cô. Bầu không khí ngột ngạt như vậy khiến Ngưng Lộ không chịu được nữa, ném điều khiển trong tay xuống, đứng dậy đi lên lầu.
Đúng, cô thừa nhận là mình lòng dạ hẹp hòi. Nhưng sao anh cứ mặc cô suy nghĩ lung tung tiếp như vậy? Cho dù là lừa gạt cô cũng không được sao?
Cố nén nước mắt đi qua bên cạnh anh thì khống chế được mà rơi lệ.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Hai tay có lực từ phía sau ôm lấy cô. Sở Mạnh ôm cô thật chặt vào ngực, không để cô nhúc nhích nửa phần. Bảo bối của anh, rốt cuộc muốn tức đến lúc nào nữa? Rốt cuộc muốn anh làm sao?
Muốn lừa gạt, muốn giấu giếm, thật ra thì rất dễ dàng. Lừa gạt cả đời, nhưng thật ra đơn giản nhất, khó khăn nhất là không muốn lừa gạt.
Anh muốn cô thấy rõ con người thật của anh, anh trước kia, anh bây giờ còn có anh tương lai. Chuyện đã qua anh không cách nào thay đổi, năm đó cô vẫn là bạn gái Sở Khương, kể từ lần đầu tiên gặp cô ở vườn hoa Sở gia, anh chưa từng nghĩ tới anh và cô sẽ lại gặp nhau, dù là anh thích người ta đến chết. Nhưng ông trời an bài cho bọn họ gặp nhau lần nữa, để cho bọn họ đi vào cung điện hôn nhân, cũng làm cho bọn họ yêu nhau say đắm.
Nếu muốn yêu, vậy sẽ phải yêu con người anh hoàn chỉnh. Nếu như sớm biết sẽ có ngày cùng cô yêu nhau khắc sâu trong lòng thế này, anh nhất định sẽ không buông thả bản thân, quyết không. Nhưng chuyện đã qua, anh không thể thay đổi gì cả.
Điều duy nhất anh có thể cam đoan với cô là, kể từ có cô, anh chưa từng để người phụ nữ nào vào mắt, tương lai trừ cô cũng không thể có người khác.
Ngưng Nhi, không cần tiếp tục giận anh nữa, có được không?
"Em muốn đi ngủ." Người đàn ông này, thật sự là quá ghê tởm. Muốn giãy giụa, chỉ cần anh không buông tay, cô vĩnh viễn chạy không khỏi. Cái ôm quen thuộc mà ấm áp như vậy chỉ làm lòng cô thêm xót xa thôi.
"Anh cũng muốn ngủ." Cô lại khóc nữa, cô vợ nhỏ này, luôn biết dùng cách gì lăng trì trái tim anh.
"Em không muốn ngủ với anh." Sao càng khóc càng lớn tiếng thế này?
"Ngưng Nhi, đừng khóc nữa có được không? Xin lỗi em, là anh không tốt, khiến em đau lòng. Anh phải làm sao mới được em chú ý? Chuyện đã qua anh không thể thay đổi, nhưng mà, anh cam đoan, anh nhất định sẽ làm em vui vẻ. Nói cho anh biết, anh nên làm thế nào được không? Ngưng Nhi, xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . ." Anh vùi đầu ở đỉnh đầu cô, không ngừng nói xin lỗi .
"Em biết chuyện trước khi kết hôn em không nên nghĩ quá nhiều. Nhưng mà, sau khi kết hôn anh vẫn còn có người khác? Sao anh có thể quá đáng như vậy?" Dùng đôi mắt đẫm lệ oán hận nhìn anh. Đúng, cô chính là để ý chuyện này. Quan Ngưng Lộ, từ khi nào mày trở thành người phụ nữ tầm thường như vậy?
"Ngưng Nhi, sau khi kết hôn anh đi tìm phụ nữ khác khi nào?" Đưa tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng khiến anh đau lòng, anh cười khổ nói. Sau khi kết hôn anh ứng phó mình cô cũng đau cả đầu, cộng thêm công việc hết sức bận rộn, ở đâu ra thời gian đi tìm đàn bà? Hơn nữa đối với hôn nhân bọn họ, anh hết sức nghiêm túc.
Như đã thề trước cha sứ, anh vĩnh viễn sẽ không phản bội. Cho dù lúc ấy quan hệ bọn họ xấu như thế nào, tưởng chừng sắp đổ vỡ.
Anh chỉ yêu một mình cô, cũng chỉ cần một mình cô.
"Anh còn không thừa nhận? Đêm hôm đó anh đã nói thế nào?" Sao anh có thể nói có thành không chứ? Chuyện đã làm còn không thừa nhận? Anh căn bản không phải người như vậy.
"Đêm hôm đó?" Anh lúc nào thì đi tìm phụ nữ? Đầu óc nhanh chóng hoạt động, hình như là từng có chuyện như thế. Nhưng anh căn bản cũng không có đụng cô gái đó có được chưa? Trong mắt, trong lòng anh trừ cô, ai có thể vào mắt anh chứ?
"Ngưng Nhi, không có. Sau khi kết hôn anh chưa từng có chạm qua người đàn bà khác, cả tay đều không có nắm." Trên phương diện xã giao thì không tính.
"Vậy anh còn nói có? Anh thật đáng ghét, vì sao luôn ức hiếp em chứ?" Vung quả đấm dùng sức đánh.
Phần 2
"Khi đó, anh chỉ là giận. Giận em đối với người nào cũng có thể cười, chỉ lạnh nhạt với mình anh, anh không chịu nổi. Cho nên, anh muốn để em cũng khó chịu. Xin lỗi, Ngưng Nhi, anh không biết chuyện kia lại tổn thương em lớn như vậy. Em muốn anh làm gì cũng được, có được không? Không cần tức giận nữa, em như vậy, anh rất đau lòng." Vuốt ve khuôn mặt rõ ràng gầy đi trông thấy của cô, bảo bối của anh! Ở bên cạnh anh sao vừa không vui, lại vừa chịu uất ức vậy?
"Sở Mạnh, em không biết." Lần nữa vùi đầu trong ngực anh. Cô thật là mâu thuẫn, cũng đáng xấu hổ! Anh đối tốt với cô, tại sao cô có thể hoài nghi chứ? Trên đời này còn ai có thể đau cô như vậy, cưng chiều cô đến nhập tâm thế không?
Không có! Nhưng mà, càng như vậy, trong lòng cô mới có thể càng khó