XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2599 lượt.

ợc! Hơn mất thể diện hơn nữa là trước khi đi ngủ cô còn hỏi một vấn đề rất ngu ngốc: "Sở Mạnh, biểu hiện của em có phải khiến anh rất hài lòng không?"
Anh rõ ràng sửng sốt, sau đó cúi đầu bên tai cô nói một câu: "Vô cùng vô cùng hài lòng. Nếu như lần sau em dùng nó giúp anh, anh sẽ càng hài lòng."
Trời ạ, ngón tay của anh vừa vẽ trên môi cô vừa nói chuyện. Người đàn ông này, vậy mà chưa từ bỏ ý định! Cả ngày lẫn đêm chỉ biết nghĩ tới mấy thủ đoạn xấu hổ làm cô bối rối.
Không dám trả lời, cô chỉ có thể giả bộ đà điểu vùi mặt vào gối giả bộ ngủ. Nhưng sau khi tỉnh lại, vẫn cảm thấy mất mặt chết. Ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh cũng không có.
Mặt đỏ quá đi!
"Ngưng Nhi. . . . . ." Người đàn ông chuyên tâm lái xe từ khóe mắt phát hiện mặt vợ mình bất ngờ đỏ lên. Vẫn còn xấu hổ sao? Dám làm sao còn sợ anh đùa cợt chứ?
"Sở Mạnh, không cho nói chuyện với em." Xấu hổ thành nổi giận, không được tự nhiên xoay mặt ra ngoài cửa sổ. Đường ngoại ô vừa rộng lại thẳng, hai bên đều cây xanh cao lớn, vươn thẳng lên trời.
Nụ cười bất đắc dĩ hiện lên trên mặt.
"Mẹ, mẹ với ba cãi nhau sao?" Bạn nhỏ ở ghế sau nghe được giọng nói ba mẹ, Nguyệt Nhi lớn tiếng hỏi. Chắc không phải chứ? Cô bé nhìn thấy xế chiều hôm nay ba mẹ đi đón bọn họ thì đã không giống mấy hôm trước rồi.
Ba lại khôi phục dáng vẻ trước kia, mà mẹ lại đỏ mặt, không nói chuyện với ba.
"Tiểu ngoan, ba mẹ không có cãi nhau." Sở Mạnh quay đầu lại, cho tiểu công chúa của anh một nụ cười an ủi.
"Trước đó mấy ngày tại sao ba mẹ không nói chuyện?" Tiểu công chúa còn chưa muốn bỏ qua cho bọn họ. Bởi vì bọn họ không nói lời nào, cho nên chỉ có anh hai cùng cô. Nhưng mà anh hai chỉ thích chơi xe, không có ai cùng cô chơi búp bê.
"Là ba chọc mẹ tức giận, cho nên mẹ không muốn để ý tới ba."
Người đàn ông này, lại đem tất cả tội danh đổ lên đầu cô sao, không phải anh quá đáng lắm chứ?
Một tên đàn ông lo lắng một tuần rồi. Rốt cuộc nguyện ý xoay đầu lại sao? Khuôn mặt nhỏ tức giận lại còn cái miệng trề ra, thật sự là vô cùng dễ thương, đáng yêu đến khiến anh nghĩ hung hăng nhéo một cái.
Mà anh cũng không chống đỡ được sự hấp dẫn như vậy.
"Ba, tại sao ba ăn hiếp mẹ?" Chỗ ngồi phía sau lại truyền tới tiếng la của tiểu công chúa.
"Nguyệt Nhi, chúng ta chơi ghép hình đi." Một mực yên lặng nhìn trong mắt ba mẹ không có ai, còn có em gái luôn hỏi vấn đề ngu ngốc, Sở Trí Tu thực sự là chịu đủ rồi. Bọn họ có thể đừng buồn nôn như vậy không? Cậu đã nhịn nhiều năm như vậy, nếu không thì bọn họ khôi phục lại bộ dạng nói chuyện với nhau đi. Đừng làm hại tâm hồn ngây thơ của cậu là được.
"Dạ."
Ước chừng chừng một giờ xe, xe đi vào biệt thự Tân Hải, biển rộng xanh biếc, bờ cát trắng như tuyết, biệt thự khá kiểu cách, đẹp một nét rất riêng.
Xe dừng lại trước lan can gỗ màu trắng trước cửa lớn.
Sở Mạnh xuống xe ôm tiểu công chúa từ trên xe xuống, Sở Trí Tu đã nhanh nhẹn từ cửa xe bên kia nhảy xuống.
Một bức tranh đẹp đẽ cỡ nào, người đàn ông cao lớn ôm trong tay một bé gái mặc đầm hoa nhỏ có thắt lưng ren, tóc buộc lại như công chúa nhỏ, nắm tay một người phụ nữ tóc dài xinh đẹp, trước mặt bọn họ là một bé trai 7, 8 tuổi ôm trong ngực chiếc xe cậu yêu quý bước nhanh về phía trước.
Đây rõ ràng chính là gia đình tụ hội, hai bạn nhỏ ở trong đại sảnh rộng rãi đuổi chạy đùa giỡn, mà cạnh bàn ăn lớn có bốn người lớn ngồi.
Không chút để ý tới hai đưa nhỏ đang ồn ào, trò chuyện câu có câu không.
Phần 3
"Điềm Điềm, nhanh cắt bánh ngọt đi, tớ đói chết rồi." Một bé trai khỏe mạnh, kháu khỉnh chạy đến bên cạnh cô bé nhỏ, không nhịn được nói. Khuôn mặt làm người ta nhìn cũng biết là con lai, có một đôi mắt màu xanh, xinh đẹp không thể tin được.
Giọng nói của cậu bé bị đánh vỡ trong chớp mắt yên tĩnh.
"Không được!" Điềm Điềm liều mạng lắc đầu, hai tay nhỏ che trước bánh ngọt không để cho cậu đụng: "Phải đợi anh Trí Tu tới mới có thể ăn được."
"Chờ cái gì mà chờ, muốn tớ đói chết phải không?" Cau mày, đưa tay đẩy cô. Xem ra nóng nảy không ít.
"Ngũ Nhuệ Tường, con ngứa da phải không?" Hành động thô lỗ ngay lập tức bị mẹ ngồi bên sửa chữa. Không sai, bạn nhỏ này là con độc nhất của nữ vương Ngũ Thiên Nghiên của chúng ta và LOS, tên tiếng Trung là Ngũ Nhuệ Tường.
"Ba, mẹ hư! Bắt nạt con." Bé trai bằng tuổi Điềm Điềm, lập tức nhào đầu vào ngực người ba luôn cưng chiều cậu tìm kiếm an ủi, còn nhỏ tuổi cũng biết tố cáo, nằm ở trong ngực ba, con ngươi xanh trừng về phía mẹ, mặt khiêu khích.
Ngũ Thiên Nghiên đứng lên trừng mắt về phía cậu: "Tiểu tử con mới lớn một chút đã hư như vậy, thật không biết giống ai, không đáng yêu chút nào!"
Còn giống ai? Dáng dấp Ngũ Nhuệ Tường giống ba như đúc, nhưng không có di truyền lại một chút tính tình tốt của ba. Cộng thêm là cháu trai đầu, được người lớn trong nhà cưng chiều tới trời, tính tình so với bà mẹ “Mỹ nhân hỏa sơn” của Sở Thành còn tệ hơn mấy lần.
"Con đói rồi." Bạn nhỏ Ngũ Nhuệ Tường đói bụng không có đạo lý nói.
"Gọi mẹ giúp con lấy đùi gà được không?" Dụ dỗ