Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.
n thoáng hiện chút mất mát. Điều này làm cho anh nghĩ đến một bài thơ có tâm trạng tương tự:
“ Ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão
Hận bất sinh đồng thì, nhật nhật dữ quân hảo.” *
Tuy rằng anh và cô không chênh lệch xa như vậy, nhưng đã là quá muộn. Chậm một bước đã là xa như chân trời, bọn họ gặp nhau quá muộn! Cô đã làm vợ người khác, là người mà anh không thể hi vọng nữa rồi. Nhưng vẫn là tâm động...
*Bản gốc: “ 我生君未生,君生我已老。
恨不生同时,日日与君好。”
Đại ý: “Khi tôi sinh ra thì em chưa sinh, khi em sinh ra thì tôi đã già,
Hận không sinh cùng một thời, ngày ngày hạnh phúc bên em.”
Tâm Sự Trong Lòng
Paris, nước Pháp.
Trong căn phòng xa hoa của Royal Plaza Hotel, toàn bộ các bức màn của cửa sổ sát sàn được mở rộng.Cảnh đêm ở giống như trong mơ, lãng mạn mà xa hoa.
Thân ảnh cao lớn của Sở Mạnh đang đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, dường như rất kiên nhẫn chờ đối phương nghe máy. Từ góc độ đứng của anh có thể nhìn thấy tháp Effile cùng đại lộ Montagne nổi tiếng.
Ngũ Thiên Nghiên chết tiệt, nếu như cô có khả năng thì cũng không cần tiếp điện thoại của anh. Vốn là anh đã đem việc hợp tác với tập đoàn K&P giao cho cô toàn quyền xử lí, vậy mà ngay lần đầu tiên đi đàm phán, cô lại bỏ chạy khi công việc đang dở dang, hơn nữa cũng không biết là cô đi đâu. Cho nên anh chỉ có thể khổ sở nhận lấy, ai ngờ được người phụ trách K&P lại chỉ định Ngũ Thiên Nghiên ra mặt mới bằng lòng nói tiếp chuyện hợp tác. Điều này làm cho một Sở Mạnh luôn thuần lợi mọi việc trên thương trường vô cùng tức giận, không phải vì anh sợ không thể đàm phán được với người phụ trách mà ông chủ kia lại chỉ chỉ định cô gái đã bỏ trốn kia.
“Là mua quà tặng cho chị dâu sao? Em không nhìn ra anh rất để ý đến chị dâu nha!” Tiêu Diệc San đứng bất động tại đó, nghe được anh nói là mua đồ giúp người phụ nữ kia, trong lòng cô rất giận dữ. Từ trước tới giờ anh chưa từng mua quà cho cô!
“Nếu như em không có thời gian, anh cũng không ép.” Sở Mạnh không quay đầu lại, đi thẳng về phía thang máy. Anh ghét nhất người khác nói bóng nói gió muốn biết suy nghĩ bên trong của mình, đặc biệt là phụ nữa. Tiêu Diệc San cũng như vậy, anh làm gì cũng không miễn cưỡng người khác, nếu như cô không muốn thì thôi.
“Mạnh ca ca, chờ em một chút. Em đã nói gì đâu!” Tiêu Diệc San dẹp đi khó chịu trong lòng, liền đi theo anh.
*********
Lại đến buổi chiều giờ tan học.
Trong khoảng thời gian này, Ngưng Lộ vui vẻ không ít, trên mặt lúc nào cũng luôn hiện lên một nụ cười nhẹ.
Số lần gặp Đường Tĩnh Đằng cũng ngày càng nhiều, mỗi ngày thường xuyên gặp hơn một lần, có khi ở Đồ Thư Quán, có lúc đang tự học bên ngoài, có lúc ở khuôn viên của trường. Bất luận làm chuyện gì, cô có thể đi qua đường, thậm chí đi cửa hàng tiện lợi mua bình nước cũng có thể gặp anh. Ngưng Lộ nghi ngờ, nếu không phải chú Trương đón cô về ăn cơm trưa, chắc cô cũng gặp anh ở phòng ăn.
Nhưng cũng vì nhiều lần gặp gỡ trùng hợp như vậy nên cô cũng ngày càng hiểu về anh hơn. Anh du học nước ngoài nhiều năm, kiến thức chuyên môn rất rộng, hàng năm đắm chìm trong biển sách vì vậy mà cả người tỏa ra phong độ của người trí thức, tính tình ôn hòa, đối xử với ai cũng lễ độ, hòa nhã. Cho nên rất nhiều học sinh thích anh, ở trên đường thường có học sinh chào hỏi.
Một người đàn ông như vậy rất dễ làm cho người ta phát sinh tình cảm. Nếu như ban đầu không có xảy ra chuyện này, tương lai Sở Khương cũng giống như Đường Tĩnh Đằng vậy. Nhưng cuộc sống lại không có “nếu như”, không biết anh hiện tại có sống tốt không? Ngưng Lộ không dám có bất kì sự liên hệ nào với anh, ngay cả hộp thư cũng không dám mở. Cô sợ tâm tình mình sẽ mất đi khống chế một lần nữa.
Lí do cô dễ dàng gần gũi với Đường Tĩnh Đằng là vì anh có khí chất rất giống Sở Khương, rất ấm áp, rất dễ chịu, làm cho người khác không tự chủ mà muốn mà muốn được hưởng chút ấm áp này, như vậy có tính là lợi dụng anh không?
Ngưng Lộ nhìn thân hình cao lớn của người con trai đứng dưới cây ngô đồng, mặt thoáng hiện lên nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy sao lại quen thuộc đến vậy!
“Đường đại ca, hôm nay sao lại sớm như vậy?” Ngưng Lộ đứng lại trước anh một mét.
“Buổi chiều anh không có lớp. Phải về nhà rồi sao?”
“Không ạ!” Ngưng Lộ nghĩ đến chú Trương gọi điện thoại cho cô, khiến cô tan học phải ra đây ngay. Là Sở Mạnh đã về, anh còn muốn chú Trương đi về rồi cùng nhau ra ngoài ăn cơm với cô.
“Hôm nay trong nhà có chuyện gì sao?” Đường Tĩnh Đằng vẫn ôn hòa như giọng nói của mình.
“Phải ra ngoài ăn cơm.” Ngưng Lộ muốn cười một cái, nhưng là nghĩ đến Sở Mạnh thì thế nào cũng không cười được. Thật ra thì chỉ cần cô không nói những đề tài nhạy cảm thì có thể nói là anh đối với cô tốt không? Ít ra khi anh vô cùng tức giận cũng không có ra tay đánh cô. Chẳng qua là có lúc cách thức trừng phạt của anh làm cô cảm thấy vô cùng trơ trẽn và khó chịu. Đối mặt với loại đàn ông này, làm sao cô có thể mỉm cười được?
“Vậy đi trước đi! Tạm biệt!” Đườn