Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.

hía sau lưng truyền đến, khiến thân thể Tiêu Diệc San cũng run lên.
"Anh Mạnh, chúng ta chẳng qua là tùy tiện tán gẫu xuống. Đúng rồi, có chuyện em muốn nói với anh." Sở Mạnh tới lúc nào rồi? Anh nghe đến bao nhiêu đây? Tiêu Diệc San thay khuôn mặt tươi cười quen thuộc lôi kéo cánh tay Sở Mạnh.
"Tay của em!" Sở Mạnh cầm trong gói thuốc bắc phát ra mùi thuốc trong tay đứng ở nơi đó, không vui nhìn chằm chằm tay trên cánh tay mình.
"Người ta không phải cố ý nha, chẳng qua là thói quen lập tức không đổi được." Tiêu Diệc San không có một chút lúng túng buông tay ra. Có gì đặc biệt hơn người đâu.
"Làm sao em lại ở chỗ này? Có chuyện gì nói nhanh một chút." Sau khi tay của cô trên người Sở Mạnh lấy xuống ánh mắt chuyển sang Ngưng Lộ, đối với anh trở lại, đầu cô cũng không có ngẩng len, vẫn cứ ngồi lẳng lặng như vậy, giống như chung quanh hết thảy đều không liên quan đến cô. Anh đi lâu một chút, bởi vì mới vừa rồi lúc ở phòng thuốc lấy thuốc, A Tự từ trên lầu gọi một cú điện thoại cho anh, nói gần đây có người điều tra chuyện vợ anh. Thậm chí tra được tới bệnh viện, song người ủy thác còn không rõ ràng lắm, cho nên cậu ta nói anh cẩn thận một chút. Cuộc sống của cô cơ hồ không quan hệ với bên ngoài, còn có người muốn điều tra cô cái gì đây? Anh tin tưởng A Tự sẽ cho anh một đáp án hoàn mỹ.
"Hai ngày nữa em muốn trở về nước Pháp thăm mẹ một chút. Mẹ gần đây thân thể không được tốt, cho nên em đặc biệt trở lại đem theo chút thuốc bắc." Tiêu Diệc San chỉ chỉ túi bên tay. Làm chuyện gì cô đều là có chuẩn bị.
"Dì sao vậy?" Sở Mạnh nhíu đôi lông mày xinh đẹp lại. Lần trước, lúc anh đến nước Pháp có xem qua dì, không phải khỏe lắm sao?
"Cũng không có chuyện lớn gì, có thể chẳng qua là hơi mệt mà thôi." Tiêu Diệc San ứng phó nói.
"Mệt mỏi?" Anh mỗi tháng chuyển sinh hoạt phí dưỡng lão đầy đủ cho bà, làm sao sẽ mệt mỏi đây?
"Mẹ gần đây mới vừa tham gia một hoạt động công ích ở địa phương, có thể không có thói quen cho nên. . . . . ." Tiêu Diệc San tiếp tục nói láo. Dù thế nào đi nữa anh sẽ không đi tra, cho dù có điều tra thật mẹ cũng sẽ giúp cô. Mẫu nữ liên tâm, mẹ làm sao sẽ không biết cô là nghĩ gì thế?
"Chuyện của công ty em bàn giao rõ ràng rồi đi đi!" Sở Mạnh đi qua ngồi xuống bên cạnh người Ngưng Lộ.
"Vậy em không quấy rầy hai người. Ngưng Lộ, gặp lại!" Tiêu Diệc San cầm túi xách trên ghế chân thành đi. Nguy hiểm thật, cũng may đã có sẵn lí do trước. Hiện tại muốn lừa gạt anh thật đúng không phải là chuyện dễ dàng.
"Cô ta nói em cái gì?" Sở Mạnh ôm chầm vai của cô, nhẹ nhàng hỏi.
"Không có gì. Mới nói hai câu anh đã trở lại rồi!" Ngưng Lộ cũng không muốn đem chuyện Tiêu Diệc San hỏi cô nói cho anh biết, có lẽ anh nghe cũng không chừng!
"Thôi, anh đưa em trở về! Buổi tối chờ anh tới đón em, biết không?" Sở Mạnh ngăn chặn lửa giận lại muốn dâng lên trong lòng, cô làm sao có thể nói cho anh biết đây? Bất kể vui vẻ hay không vui vẻ . Nhưng bây giờ anh không thể tùy tiện phát giận nữa, sẽ hù dọa đến cô, cũng sẽ hù đứa nhỏ trong bụng.
"Đi nơi nào?" Ngưng Lộ ở trong lòng anh ngẩng đầu, nhưng bởi vì dùng quá lực nên đụng phải cằm của anh. Thật là đau a! Cô kêu rên ra tiếng.
"Trở về Quan gia! Em ngày ngày ở nhà không buồn bực sao? Buổi chiều anh về công ty còn có việc! Còn đau không?" Sở Mạnh đưa tay xoa trán có chút đỏ lên của cô, có lẽ để cho cô thường về nhà, tâm tình cô sẽ khá hơn một chút.
"Nhưng mà, em còn chưa nói qua với mẹ là về, em sợ mẹ không ở nhà." Hành động của anh ta giống như là đối đãi với người yêu khiến cô muốn né tránh. Anh ta có thể không cần luôn dùng những hành động thân mật vậy đối đãi với cô hay không?
"Anh gọi điện thoại cho bà rồi. Có lẽ bà đã ở nhà chờ em! Đi thôi!" Mới vừa rồi thời điểm anh ở bên ngoài đợi cô đã gọi điện thoại cho Quan Minh Quyền rồi, đối với con rể lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho ông, Quan Minh Quyền phấn khích đến nói không nên lời, bên kia một mực "Ừ, tốt" , "Ừ, được" . Chưa dứt, trước khi anh cúp điện thoại rốt cuộc hỏi hoàn chỉnh một câu: con đến đây cùng luôn sao? Anh buổi chiều còn có việc, không nhất định sẽ qua ăn cơm, nhưng mà buổi tối sẽ đi đón Ngưng Lộ trở về. Anh nói như vậy với Quan Minh Quyền, nhưng mà Quan Minh Quyền đối với đáp án này đã rất hài lòng.
"Anh gọi điện thoại cho mẹ?" Ngưng Lộ không thể tin được anh sẽ vì cô làm những chuyện nhỏ như không thể nhỏ này nữa.
"Đúng, đi thôi!" Anh kéo tay của cô đứng lên cùng đi ra khỏi bệnh viện.
"Tại sao?" Trước khi xe khởi động, Ngưng Lộ vẫn tiếp tục hỏi.
"Anh muốn để cho em vui vẻ một chút!" Cho đến xe dừng ở cửa lớn Quan gia, Sở Mạnh kéo dây an toàn của cô xuống thì mới nhẹ nhàng ra tiếng.
Cổ họng giống như là bị thứ gì làm nghẹn lại, Ngưng Lộ nói không ra gì. Thật đáng ghét, hốc mắt vừa đau lại vừa sưng giống như là có đồ gì đó nhất định phải rơi ra. Nhịn được, Ngưng Lộ, nhịn được.
Kết quả vẫn không nhịn được, ở trước mặt của anh nước mắt mằn mặn kia lần nữa bò đầy mặt. Anh có thể không cần đối với cô tốt như vậy hay không? Có thể hay kh