Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.

nhi, nhưng mà người muốn biết tất có biện pháp.
"Con không muốn biết sớm như vậy! Giữ đến phút cuối cùng công bố đi!" Thật ra thì hôm nay Bác sĩ Tống muốn nói cho cô biết, nhưng cô cự tuyệt. Cô muốn cho chính mình là một chút hồi hộp nho nhỏ, bất kể nó là nam là nữ, cũng không quản ba của nó đáng ghét cỡ nào, nó vẫn là con của Quan Ngưng Lộ cô.
"Tốt lắm, tốt lắm. Con vui vẻ là tốt rồi!" Thanh Lệ Hoa vỗ vỗ bả vai con gái.
********
"Tốt lắm, chuyện này trước hết như vậy đi! Không cần tranh cãi nữa." Sở Mạnh lấy mắt kiếng xuống, vuốt vuốt huyệt Thái Dương có chút nở. Tối hôm qua ngủ không được ngon giấc cộng thêm buổi sáng thức dậy sớm rồi lại lập tức đến công ty, sau lại tập trung tinh thần bận rộn vào công việc khiến anh xem ra có chút mệt mỏi.
Phụ nữ thật sự là phiền toái! Dù sao đều là công việc, người nào làm có cái gì khác nhau sao? Sở Mạnh nặng nề thở ra một hơi, ngước mắt nhìn hai người phụ nữ đang trước mặt anh mắt to trừng mắt nhỏ. Một là một trong trợ thủ đắc lực nhất của anh, mới vừa lấy được đơn đặt hàng của tập đoàn nước Pháp K & P Ngũ Thiên Nghiên, một cũng giống vậy có năng lực xuất sắc vẫn là em họ anh Tiêu Diệc San. Cũng không biết hai người phụ nữ này có phải quá xung khắc hay không, hôm nay lần đầu tiên gặp mặt lại nóng nảy như thế. Một xưng mình vừa trở về cần nghỉ ngơi không muốn đón thêm công tác, một lại kiên quyết chỉ định phải cô nhận. Làm ông chủ như Sở Mạnh cảm thấy không giải thích được.
"Cô không phải được xưng là công thần bậc nhất ở Sở Thành sao? Chẳng lẽ là hữu danh vô thực mà thôi? Cho nên không dám nhận cái hóa đơn này?" Tiêu Diệc San cố ý khích Ngũ Thiên Nghiên. Hai người phụ nữ thân cao không sai biệt lắm, cố chấp giống nhau, cao ngạo giống nhau. Duy chỉ khác là trong mắt Ngũ Thiên Nghiên tản mát ra chính là hơi thở trong trẻo lạnh lùng, mà Tiêu Diệc San cũng là đối với người, đối với chuyện luôn kiên quyết.
"Không cần khích tôi, chiêu này vô dụng. Cô vẫn là nên suy nghĩ một chút tìm ai tới tiếp nhận đi! Sở tổng giám đốc, nếu như không có chuyện khác tôi đi ra ngoài trước." Ngũ Thiên Nghiên cũng không thua cô ấy, nếu như là những người khác thì cô đồng ý, nhưng là Tiêu Diệc San này lại không được. Không có nguyên nhân, cô nhìn lần đầu cô ta khó chịu, cho nên không muốn đón lấy làm một nửa công việc.
"Diệc San, em đi ra ngoài trước. Thiên Nghiên, cô ở lại." Sở Mạnh tỉnh táo mở miệng.
"Ngũ tiểu thư, tôi đi trước. Có cái gì không hiểu rõ có thể gọi tôi. Tạm biệt!" Tiêu Diệc San thả túi tài liệu nặng nề trong tay xuống, hướng Ngũ Thiên Nghiên cười đắc ý, lắc mông đi ra ngoài. Cô cũng biết, thật ra thì Sở Mạnh là nghiêng về cô! Ngũ Thiên Nghiên người phụ nữ kia có năng lực thì thế nào? Ít nhất Sở Mạnh còn có thể nhớ tới quan hệ anh em họ bọn họ mà giúp đỡ cô! Ha ha! Lần sau chờ cô trở lại, chính là thời điểm tiếp thu thành quả rồi !
"Sở Mạnh, anh có ý tứ gì?" Cho đến khi người phụ nữ kia đóng cửa lại sau đó, Ngũ Thiên Nghiên mới tức giận đằng đằng hướng về phía Sở Mạnh hô to, cả người cũng kìm nén lại, dùng cặp mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh trên bàn làm việc. Nhìn Ngũ nữ vương tái thế, hiện tại ai là chủ cũng không biết.
"Thiên Nghiên, không cần kêu lớn tiếng như vậy, tôi nghe được!" Sở Mạnh trên tay viết ký tên chỉ chỉ túi tài liệu.
"Tại sao muốn tôi nhận? Sẽ không phải là anh cùng cái Tiêu tiểu thư đó thật sự có quan hệ mờ ám chứ?" Ngũ Thiên Nghiên mới vừa trở lại công ty liền nghe được tin đồn, cùng tổng giám đốc từ nước ngoài trở về có Tiêu tiểu thư, thường cũng không có việc gì cũng chạy vào phòng làm việc tổng giám đốc, còn có người nhìn thấy bọn họ tay trong tay cùng nhau đi thang máy, thậm chí nói bọn họ thật ra là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, chẳng qua là phía sau không biết vì sao bỗng nhiên xuất hiện tổng giám đốc phu nhân hoành đao đoạt ái mất, bởi vì có người nghe được Tiêu tiểu thư gọi tổng giám đốc: anh Mạnh. Nghe thế đều làm cô cảm thấy ghê tởm, nhưng mà cô không tin Sở Mạnh là người công tư bất phân, nếu anh là vậy, ban đầu cô cũng sẽ không khổ sở thầm mến anh. Huống chi cái lời đồn đãi gì thanh mai trúc mã kia càng thêm không đúng rồi, bọn họ là bạn học kiêm đồng nghiệp nhiều năm như vậy, biết anh căn bản không có loại chuyện đó.
“Thiên Nghiên, lúc nào thì cô cũng Bát Quái như vậy hả ?" Sở Mạnh tiến lên nhận ánh mắt tìm kiếm của cô.
"Không phải là tôi Bát Quái, mà là cử chỉ của anh thật sự là quá không bình thường rồi! Không bình thường đến làm cho người ta không thể không hoài nghi! Có điều, anh muốn phủ nhận cũng không sao, dù sao cái hóa đơn này tôi sẽ không nhận! Anh tìm người khác đi!" Ngũ Thiên Nghiên thu hồi tay ưu nhã xoay người. Quản anh yêu ai, tìm ai làm gì, tìm người khác đi! Cô cần nghỉ phép!
"Thiên Nghiên, mới vừa rồi LOS tiên sinh có gọi cho tôi." Lúc tay của cô nắm lấy cái tay cầm cửa thì Sở Mạnh để cô nghe được âm thanh nói. Không biết cô nghe thế cái tin tức đó có thể thay đổi chủ ý hay không đây? Quả nhiên, anh dùng đúng phương pháp rồi.
"Anh nói cái gì? Cái tên giặc tây đó! Anh không có bán