Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2786 lượt.

ông? Cô thà bị anh giống như trước đây luôn ức hiếp, cô cũng không cần anh như hôm nay như vậy. Anh rõ ràng biết, lòng của cô đã đánh rơi ở trên người người khác rồi.
"Đều đã làm mẹ rồi, sao còn như đứa trẻ vậy? Ngoan, đừng khóc. Buổi tối anh tới đón em!" Cô lại khóc đi xuống xe của anh như nước lũ cuốn, cái người phụ nữ bướng bỉnh lại cố chấp này. Ở cửa Quan gia khóc thành ra như vậy, người ta sẽ cho là anh đang ức hiếp cô. Bàn tay ấm áp tiếp được nước mắt rơi thẳng xuống dưới của cô, một giọt lại một giọt tràn đầy bàn tay. Thì ra đây chính là cảm giác một người đau lòng, thế nhưng loại cảm giác lại hỏng bét. Bởi vì anh không biết phải đi an ủi cô như thế nào mới có thể làm cho cô không cần khóc nữa.
"Em chán ghét anh. Anh thật quá đáng!" Ngưng Lộ nức nở nghẹn ngào ra tiếng.
"Anh biết. Xuống xe đi, mẹ em ra rồi!" Cô không đi nữa, tâm tình của anh lại muốn nổ tung. Anh biết cô ghét anh, vẫn luôn biết…
Lòng bàn tay dính ít chất lỏng khiến tim anh đau nhói khi anh phất một tay ở trong xe vẩy ra ra. Nổ máy, cố gắng lên, xe thể thao đắt giá số lượng hạn chế sau một giây như mủi tên xông ra ngoài, không tới 5 giây đã cách cô cực xa, trong chớp mắt, trong kiếng chiếu hậu đã sớm không có gương mặt khóc thút thít kia rồi.
Ghét anh? Ha ha, vậy cũng tốt! Chung quy lại, so với lạnh nhạt thì không có tâm tình tốt hơn! Ghét! Thì ra là hôm nay anh mới biết, anh hẳn là một người khiến người ta chán ghét như vậy. Nếu như có thể để cho cô còn có hứng thú, vậy thì tận tình ghét đi! Anh không quan tâm, thật không quan tâm.
Lòng bàn tay dính ít chất lỏng khiến tim anh đau nhói khi anh phất một tay ở trong xe vẩy ra ra. Nổ máy, cố gắng lên, xe thể thao đắt giá số lượng hạn chế sau một giây như mủi tên xông ra ngoài, không tới 5 giây đã cách cô cực xa, trong chớp mắt, trong kiếng chiếu hậu đã sớm không có gương mặt khóc thút thít kia rồi.
Ghét anh? Ha ha, vậy cũng tốt! Chung quy lại, so với lạnh nhạt thì không có tâm tình tốt hơn! Ghét! Thì ra là hôm nay anh mới biết, anh hẳn là một người khiến người ta chán ghét như vậy. Nếu như có thể để cho cô còn có hứng thú, vậy thì tận tình ghét đi! Anh không quan tâm, thật không quan tâm.
"Mẹ." Ngưng Lộ sau khi không thấy bóng dáng xe đi đâu, nhào vào trong ngực mẹ. Giống như khi còn bé bị bắt nạt, nước mắt chảy không ngừng. Một giọt lại một giọt rơi xuống, tựa hồ nghe đến âm thanh rơi xuống mặt đất, trong trẻo như thế.
"Ngưng Lộ, sao vậy? Nói cho mẹ, có phải Sở Mạnh đối với con thế nào hay không?" Thanh Lệ Hoa mới vừa đẩy cửa lớn bằng gỗ nguyên chất ra chỉ kịp nhìn xe con rể nghênh ngang rời đi, chỉ thấy khói xe mịt mù. Còn chưa kịp hỏi con gái liền cắm đầu hỏi tội, khóc đến rối tinh rối mù.
"Nói cho mẹ, rốt cuộc thế nào?" Con gái khóc suốt không nói lời nào khiến Thanh Lệ Hoa cũng lo lắng. Đứa con gái này kể từ sau khi lên trung học năm thứ nhất thì rất ít trước mặt bà khóc như vậy. Thứ nhất là bởi vì vợ chồng bọn họ bận rộn công việc, không có nhiều thời gian chú ý, quan tâm cô; thứ hai Ngưng Lộ bất kể học tập hay cuộc sống vẫn luôn rất ít để cho bọn họ quan tâm, cho nên tình cảm giữa mẹ con từ từ phai nhạt. Nhưng hôm nay, con gái lại như là chịu đựng tất cả uất ức nhào vào trong ngực bà. Điều này tại sao không làm cho bà lo lắng?
"Mẹ. . . . . . Con. . . . . ." Ngưng Lộ nức nở nghẹn ngào nói không ra lý do. Cô cũng không biết vì sao, chính là rất muốn rơi lệ.
"Có phải các con cãi nhau hay không? Hay là. . . . . ." Thanh Lệ Hoa cẩn thận hỏi. Nhưng mà buổi sáng chồng nói cho bà biết Sở Mạnh gọi điện thoại tới đây nói muốn đưa Ngưng Lộ đến, còn nói khẩu khí trong điện thoại nó không có chỗ nào không đúng đó?
"Không phải vậy, mẹ. Không phải, con cũng không biết tại sao, có Bảo Bảo về sau đặc biệt dễ dàng khóc!" Đưa tay mảnh khảnh ra lau những giọt nước trên mặt, Ngưng Lộ nhẹ giọng nói.
"Con gái ngốc! Có phải không bỏ được Sở Mạnh hay không?" Thanh Lệ Hoa cười đưa tay vỗ vỗ lưng con gái. Thật là nhanh, cái đứa con gái nhỏ đó luôn làm nũng xung quanh gối bà đã trưởng thành rồi, hơn nữa lập tức cũng phải làm mẹ. Những năm này, vợ chồng hai người bọn họ thật coi thường con quá lâu, lâu đến trong trí nhớ của bà cô chỉ là cô gái nhỏ cột tóc thật cao thắt bím đuôi ngựa xinh đẹp nơ con bướm, mang chiếc cặp sách từ trên xe chạy xuống, trong trẻo gọi: Mẹ, con đã trở về!
"Không phải vậy, mẹ. Chúng ta đi vào." Ngưng Lộ ngượng ngùng từ mẹ trong ngực thoát ra, tự nhiên lôi kéo tay mẹ cùng nhau đi vào.
"Ba con đã đợi lâu rồi!" Thanh Lệ Hoa nắm tay nhỏ bé mềm mại của con gái, trong lòng lại một lần nữa cảm thán! Ngày vội vội vàng vàng trôi qua cũng đã hai mươi năm rồi.
"Ba tại sao trở về sớm như vậy?" Ngưng Lộ có chút không thể tin được.
"Bởi vì con về! Ông ấy cũng nhớ con gái của mình rồi, còn có cháu ngoại nhỏ tương lai nữa!" Một chuyến trở lại từ Quỷ Môn Quan, Quan Minh Quyền tựa hồ nhìn thấu rất nhiều thứ.
"Mẹ, còn không biết là nam hay nữ nữa mà!"
"Hôm nay bác sĩ không có nói sao?" Mặc dù bệnh viện quy định không cho phép hỏi giới tính thai