Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.
t.
Triệu Sách túm nàng dậy, bóp cổ nàng, hung tợn nói: “Nếu cô dám chạy trốn thì ta sẽ đánh gãy chân cô.”
Vân Phỉ cong môi cười, châm chọc hắn một cách không khách khí: “Ta sẽ không chạy trốn đâu, bên ngoài tối như thế, ta không muốn gặp phải cầm thú, càng không muốn gặp phải loại người không bằng cầm thú như ngươi.”
Triệu Sách hừ một tiếng, lấy mồi lửa ra đi vào trong nhà. Không biết chủ nhân của nông trại này đi ra ngoài hay là nó đã bị bỏ hoang từ lâu mà hoang tàn đến nỗi hầu như không có gì. Trên cái giường đắp bằng đất chỉ còn lại một cái chiếu rách.
Đêm khuya gió lạnh, Vân Phỉ ôm hai vai, lạnh đến nỗi run cầm cập. Triệu Sách bước tới, ném khúc củi trên tay xuống đất, quát: “Nhóm lửa.”
Vân Phỉ gom củi khô lại, cả buổi trời mà không biết phải nhóm thế nào.
Triệu Sách cười lạnh: “Chẳng phải cô nói cái gì cô cũng biết làm sao?”
Vân Phỉ nhớ lại hôm đó ở sơn trang, vì muốn giữ mạng nên quả thật có nói như thế. Nàng hừ lạnh một tiếng. “Có giỏi thì ngươi tới mà làm.”
Triệu Sách đẩy nàng ra, lấy củi nhỏ để đốt trước. Ha người ngồi dưới đất, tay cầm một đống củi. Dần dần, ngọn lửa bùng lớn lên, trong phòng bắt đầu ấm lên, khí lạnh không xâm nhập vào người nữa.
Ánh lửa phản chiếu vào trong đôi mắt sáng ngời của hắn, vẻ hung tợn bạo ngược trong ấy giống như là một con rắn đang lè lưỡi, bất cứ lúc nào cũng có thể chui ra cắn người. Vân Phỉ cố nèn sự sợ hãi trong lòng, cố lấy lại bình tĩnh, nghĩ xem làm thế nào mới có thể thoát thân.
Triệu Sách nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên hỏi: “Tại sao Anh Thừa Cương lại muốn giết cô?”
Nghe tới cái tên này, Vân Phỉ cố nén sự phẫn nộ đang bùng lên trong lòng, kể cho hắn nghe chuyện trước đó.
Triệu Sách nghe xong thì khoái chí cười ha hả: “Thảo nào hắn muốn giết cô.” Có lẽ Vân Phỉ từng sỉ nhục Anh Thừa Cương cho nên vẻ thù hận trong mắt Triệu Sách đã tan biến ít nhiều.
Vân Phỉ tức giận nói: “Hắn hại đệ đệ của ta suýt mất mạng, ta chỉ mắng hắn vài câu mà thôi, ngươi không thấy ta làm thế là rất khách khí với hắn rồi à?”
Triệu Sách hả hê khi thấy nàng gặp họa: “Ta đã muốn giết cô từ lâu để trả mối thù hôm đó, bây giờ cô có loại ca ca như vậy thì không cần ta ra tay giết cô nữa, tự khắc sẽ có người báo thù thay ta.”
Vân Phỉ không phục, phản bác: “Người không đáng ta ta không đáng người, hôm ấy ngươi muốn giết ta để bón cho hoa, tại sao ta phải khách khí với ngươi? Lẽ nào ta cứ trơ mắt ra chờ bị ngươi giết sao?”
Triệu Sách bị hỏi thế thì không biết phải nói sao, hắn hừ một tiếng rồi chuyên tâm nghịch lửa.
Vân Phỉ thử thương nghị với hắn: “Hay là ngươi thả ta về, ta sẽ làm nội ứng cho ngươi cứu quận chúa ra.”
Triệu Sách cười lạnh một tiếng: “Ta bị cô gạt một lần rồi, cô nghĩ là ta sẽ tin cô nữa sao?”
Vân Phỉ nghiêm nghị nói: “Ta không có gạt ngươi. Ta biết rất rõ cha ta rất sủng ái quận chúa, ta không muốn quận chúa cướp mất tình yêu của mẹ.”
“Với tình hình của ta hiện nay, cứu Hiểu Phù ra sẽ chỉ làm muội ấy chịu khổ.” Trong mắt Triệu Sách hiện lên vẻ đau thương, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn nàng, nói với vẻ đầy ẩn ý: “Về phần cô thì còn tác dụng khác, ta sẽ dẫn cô đi tìm một người.”
Vân Phỉ vội hỏi: “Ai?”
Triệu Sách thừa nước đục thả câu, nheo mắt nhìn nàng, ung dung nói: “Cô đoán xem.”
Trong đầu Vân Phỉ lóe lên một cái tên.
Đồ Chảnh Choẹ
Nàng lắc đầu. “Ta không biết.” Nàng không thể để Triệu Sách biết trong lòng nàng đang nghĩ đến ai, nếu không sẽ bị hắn dùng làm con tin uy hiếp.
Triệu Sách hừ một tiếng: “Đồ ngu.” Hắn ngừng một chút mới thốt ra hai chữ: “Lục Nguyên.”
Vân Phỉ giật mình, lập tức hiểu được dụng ý của Triệu Sách.
Triệu Sách nói: “Nghe nói hôm đó cô cứu được Lục Nguyên, Lục gia coi cô là thượng khách, rất biết ơn cô. Lục Thịnh còn tặng cho cô một món thù lao rất hậu hĩnh nữa mà. Nếu bây giờ ta mang cô đi tìm Lục Nguyên đòi một khoản tiền, chắc hắn sẽ không nhìn ân nhân cứu mạng chết mà không cứu chứ?”
Lòng Vân Phỉ cực kỳ kích động nhưng ngoài mặt thì lại làm ra vẻ kinh hoàng, vội vàng nói: “Đừng mà, cha ta và hắn không đội trời chung, Úy Trác nhất định sẽ giết ta mất.”
Triệu Sách cười lạnh: “Thế thì tốt, ta đã muốn giết cô từ lâu, nay mượn đao giết người cho đỡ bẩn tay ta.”
Đương nhiên Vân Phỉ hy vọng hắn có thể đưa mình tới chỗ Úy Đông Đình nhưng nàng biết Triệu Sách hận nàng, nếu hắn biết ý nghĩ thật sự trong đầu nàng thì nhất định sẽ không để nàng được như ý. Hơn nữa Úy Đông Đình đã kéo quân lên phía bắc, rời khỏi Tấn Thành rồi.
Giữa Triệu Sách và nàng có quá nhiều ân oán, hắn bị kích thích nên tính tình hỉ nộ vô thường, ở chung với hắn thì lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ bị giết. Nơi này rất gần với Tấn Thành, đi tìm Lục Nguyên thì sẽ nhanh thoát thân hơn. Úy Đông Đình cách quá xa, ngoài tầm với.
Cho nên khi Triệu Sách vừa đưa ra ý định giao nàng cho Úy Trác thì nàng lập tức làm ra vẻ kinh hoàng sợ hãi, rưng rưng nước mắt, vừa uất ức vừa lo sợ nhưng vẫn cố nén nỗi sợ hãi ấy.
Thấy nàng sắp rơ