Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.

?”
Triệu Sách vuốt cằm, nói: “Không sao, ta dẫn cô tới Tấn Châu tìm hắn.”
Lòng Vân Phỉ nửa mừng nửa lo. Lo là tiếp theo nàng vẫn bị hắn bắt giữ, không thể thoát thân. Mừng là Triệu Sách chưa lấy được tiền thì sẽ không làm gì nàng. Hơn nữa Úy Đông Đình dẫn quân rời khỏi Lạc Dương lên phía bắc, lần này đi Tấn Châu không biết có gặp y hay không?
Nghĩ đến đây, nàng thầm kích động, nhưng mặt vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ nói: “Chi bằng ngươi dẫn ta về Kinh Châu, ngươi muốn bao nhiêu thì mẹ ta sẽ cho.”
Triệu Sách nhìn nàng rồi cười lạnh: “Tiểu nha đầu, cô lại muốn gạt ta nữa à. Tới Kinh Châu, e là ta sẽ chết không chỗ chôn.”
Vân Phỉ lập tức mở to đôi mắt ngây thơ hồn nhiên, nói hết sức chân thành: “Thật mà, ta không gạt ngươi đâu.”
Mặt Triệu Sách sa sầm lại, hung tợn nói: “Cô đừng có giở trò trước mặt ta, nếu không ta không ngại hy sinh bản thân để cắm sừng Úy Đông Đình đấy.”
Vân Phỉ vừa thẹn vừa giận nhưng lại không dám nổi đóa, lòng thầm mắng một tiếng: Đồ chảnh chọe.






Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Theo Triệu Sách tính toán thì bây giờ đất Tần – Sở – Dự đều đã là thiên hạ của Vân Định Quyền, một khi rơi vào tay hắn thì chắc chắn không có đường sống. Lên Tấn Châu ở phía bắc lại là một sự lựa chọn không tồi, vừa có thể trốn tránh được sự truy sát của Vân Định Quyền, vừa có thể kiếm được một số tiền lớn. Không có tiền, đừng nói là gầy dựng sự nghiệp, cho dù là ăn mặc ở cũng đã khó khăn.
Vì thế, Triệu Sách dẫn Vân Phỉ lên phía bắc, đi thẳng về hướng Tấn Châu.
Vết thương trên cổ Vân Phỉ đã đóng vảy nhưng vết thương trên cổ tay lại có xu hướng chuyển biến xấu, bởi vì mỗi đêm đi ngủ Triệu Sách vẫn trói hai tay nàng lại, sợ nàng nửa đêm chạy trốn.
Sáng hôm sau thức dậy, khi Triệu Sách cởi trói thì cổ tay vừa sưng vừa đỏ, Vân Phỉ đau đến nỗi cắn môi, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Triệu Sách.
“Vậy phải làm sao để Lục Nguyên tin là cô ở trong tay ta?” Triệu Sách gõ gõ lên mặt bàn, hỏi tiếp. “Hắn có nhận ra bút tích của cô không?”
Vân Phỉ lắc đầu: “Ta chưa từng viết chữ trước mặt huynh ấy, huynh ấy sẽ không nhận ra bút tích của ta. Hay là ngươi dẫn ta tới trước mặt huynh ấy, để huynh ấy thấy mặt ta.”
Triệu Sách trợn mắt lên: “Co đừng tưởng bở.” Hắn nhíu mày lại, nghĩ ngợi rồi nói: “Cô hãy viết trong thư chuyện gì mà chỉ có hai người biết được ấy.”
Như thế, cho dù Lục Nguyên không nhận ra bút tích của nàng thì cũng biết người viết thư là Vân Phỉ. Vì thế, hắn đứng dậy tìm Lưu lão để hỏi xin bút mực.
Lưu lão không biết chữ, trong nhà hoàn toàn không có bút mực nên vội vàng thắp đèn sang nhà Vương tú tài hàng xóm để mượn bút mực sang cho Triệu Sách.
Triệu Sách kéo Vân Phỉ qua, quát: “Mau viết đi.”
Vân Phỉ nghĩ ngợi một lát, chuyện mà chỉ có nàng và Lục Nguyên biết đương nhiên là chuyện nàng bảo hắn dùng miệng kéo váy lên, lôi con dao ra.
Nàng đành phải cầm bút lên viết lại chuyện này.
Triệu Sách đứng sau lưng nàng để nhìn, cười chế nhạo. “Thì ra là còn có chuyện ám muội thế nữa. Cắm sừng Úy Đông Đình, cũng không tồi!”
Vân Phỉ tức giận đến nỗi đỏ bừng cả mặt, không nhịn được nên lườm hắn một cái. Không biết tại sao, Triệu Sách đột nhiên nổi giận, móc thắt lưng ra định trói tay nàng lại.
Vân Phỉ lấy làm lạ, không biết sao hắn đột nhiên trở mặt nhưng cũng lặng lẽ đưa tay ra, vừa nghĩ tới cảm giác đau đớn ấy thì nàng nhắm mắt lại.
Triệu Sách bất chợt dừng tay lại. Cổ tay vốn nhỏ nhắn nõn nà của nàng nay đã thối rữa và sưng tấy. Nàng nhắm mắt lại, hàng mi vừa dài vừa rậm kia hơi run run, vẻ mặt đau đớn khi chuẩn bị nhận cực hình kia kiên cường đến độ làm người ta thương tiếc.
Hắn nghiến răng, ném thắt lưng lên tay nàng, lạnh giọng nói: “Ngủ đi.”
Tối nay không trói nàng lại, Vân Phỉ mừng thầm trong bụng, vội vàng mở mắt ra, mỉm cười với hắn: “Cảm ơn.”
Đây là lần đầu tiên nàng mỉm cười với hắn từ khi quen biết.
Triệu Sách ngẩn ra, sau đó xoay người đi tắt đèn.
Trong bòng đêm, giơ tay lên không thấy năm ngón, nhưng kỳ lạ là trước mắt hắn vẫn cứ hiện lên nụ cười của nàng, giống như một viên trân châu cứ lơ lửng trong không khí, tỏa ra ánh sáng mờ mờ ảo ảo, cho dù hắn nhắm mắt lại thì nụ cười ấy vẫn không biến mất.
Không ngờ nàng lại thích Lục Nguyên. Nghĩ tới chàng thiếu niên tuấn tú cao ngạo ấy, hắn thầm hừ lạnh một tiếng. Gã đó có gì tốt chứ, chẳng qua là biết cách đầu thai, trong nhà có tiền mà thôi, gầy gò ốm yếu, không thể gánh vác gì. Hắn khinh thường, cười lạnh.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Sách ăn cơm xong thì nhốt Vân Phỉ trong phòng, nói với Lưu lão: “Nương tử của ta đầu óc không được bình thường lắm, bây giờ ta sẽ vào thành tìm đại phu khám bệnh cho nàng ấy. Cửa phòng được khóa lại, bất luận nàng ấy nói gì thì cũng đừng mở cửa, đề phòng nàng ấy phát bệnh đánh người. Ta sẽ về ngay lập tức.” Nói xong, hắn lại đưa cho Lưu lão một ít bạc vụn, nói: “Bộ quần náo này của ta mặc mấy ngày liền nên cũng bẩn rồi, ông lấy cho ta một bộ khác sạch sẽ, bộ này ông giặt giúp ta.”
Lưu lão cười h