Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.

ì hì rồi nhận lấy ngân lượng, không ngừng nói được được, vội vội vàng vàng vào trong phòng lục lọi quần áo của con trai, cố gắng chọn được một bộ đồ bằng vải thô còn mới nhất, xách ra ngoài, ngượng ngùng nói: “Xin công tử mặc đỡ cho.”
Triệu Sách vào trong phòng thay bộ áo bào bằng gấm trên người mình ra, sau đó tiện tay trói Vân Phỉ vào đầu giường, khóa cửa lại, rồi cầm lấy bức thư của Vân Phỉ, cưỡi ngựa đi thẳng vào thành.
Hai vợ chồng Lưu lão nghĩ là đầu óc Vân Phỉ không bình thường nên Triệu Sách vừa đi thì họ cũng bận rộn chuyện của mình, hoàn toàn không để ý tới Vân Phỉ. Vân Phỉ vốn muốn thuyết phục bọn họ thả mình ra nhưng đáng tiếc, không có cơ hội nói chuyện với họ.
Nàng ở trong phòng, cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, không biết Triệu Sách có tìm được Lục Nguyên hay không, càng không biết hắn định đòi Lục Nguyên bao nhiêu ngân lượng. Có điều chỉ cần có thể thoát thân thì nàng nhất định sẽ trả lại Lục Nguyên số bạc ấy.
Triệu Sách đi từ sáng sớm, mãi cho đến trưa mới quay lại.
Cửa vừa mở ra, Vân Phỉ nhìn sắc mặt của hắn trước, vẫn ổn, nhìn có vẻ rất bình tĩnh. Cho dù hắn mặc đồ bằng vải thô sơ nhưng vẫn có khí chất hào hoa phong nhã không ai bằng. Có lẽ vì muốn che giấu diện mạo quá xuất sắc của mình nên mấy ngày nay hắn lại để râu quai nón.
Triệu Sách bước tới, cởi trói cho nàng, động tác nhẹ nhàng hơn những lần trước nhiều.
Vân Phỉ thầm nghĩ chắc là vì nàng sắp được chuộc ra nên hắn khách khí với nàng hơn một chút. Nàng xoa xoa bả vai, hỏi: “Thế tử đã tìm được Lục Nguyên chưa?”
Triệu Sách hừ một cái, nói với giọng chua lè: “Tình nghĩa giữa hắn và cô quả nhiên là khác thường, hắn đồng ý chuộc cô.”
Tuy Vân Phỉ không nói chuyện nhưng ánh mắt lóe lên vẻ mừng rỡ sáng ngời. Triệu Sách thấy vẻ mặt hớn hở của nàng thì sa sầm mặt lại, hừ lạnh: “Cô vui cái gì chứ, ta lấy tiền nhưng chưa nói là sẽ thả cô.”
Lòng Vân Phỉ nặng trình trịch, vẻ vui mừng trong mắt cũng tắt hẳn, giận đến nỗi muốn nhào tới nổi xung với hắn.
Triệu Sách cười đắc ý, mang theo vẻ hả hê khi cười trên nỗi đau của người khác.
Vân Phỉ cố nén lửa giận trong lòng mình xuống, nở nụ cười gượng gạo, nhẹ nhàng hỏi: “Lục Nguyên dùng tiền chuộc ta, ngươi không thả ta thì huynh ấy sẽ đưa tiền sao chứ?”
Triệu Sách liếc nàng một cái: “Chuyện này không cần cô lo, ta tự có cách sắp xếp.”
Hôm ấy, Triệu Sách chỉ ở trong phòng không đi đâu, ngoại trừ trầm tư ra thì lau thanh bảo kiếm của mình.
Vân Phỉ nhìn thanh kiếm từng đặt trên cổ mình, bất giác sờ lên cổ. Vết thương đã khỏi rồi, vảy cũng đã tróc ra, để lại một vết đỏ hồng. Bởi vì làn da nàng quá trắng nên vết đỏ ấy cũng rất rõ ràng, vừa ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy. May mà nàng không đỏm dáng như Triệu Sách, không để ý tới chuyện ấy lắm, so với một vết sẹo thì tính mạng quý giá gấp vạn lần.
Hôm sau, Triệu Sách vẫn án binh bất động, không ra ngoài. Vân Phỉ rất tò mò, hắn làm thế nào để liên lạc với Lục Nguyên nhỉ? Nhưng Triệu Sách không nói thì nàng cũng không hỏi, miễn cho hắn lại nổi khùng. Bị giết ngay trước khi được cứu thì oan uổng quá. Cho nên ngày hôm ấy, nàng hết sức ngoan ngoãn nghe lời, giống hệt như tì nữ của hắn vậy.
Ăn cơm trưa xong, rốt cuộc Triệu Sách có hành động. Hắn dẫn theo nàng, cưỡi ngựa chạy về hướng nam. Vân Phỉ thấy không chạy vào thành thì lòng hơi hoảng hốt, hỏi hắn: “Chúng ta đang đi đâu vậy?”
Triệu Sách ngồi phía sau nàng, hai tay vòng trước người nàng, trả lời: “Đi lấy tiền.”
Vân Phỉ thầm kích động trong lòng, cuối cùng đã đợi được giờ phút này. Nàng đã định là hễ nhìn thấy người của Lục Nguyên thì sẽ dốc hết sức mà chạy, nếu không sẽ không có cơ hội nữa. Triệu Sách lấy tiền mà không tính thả nàng, ai biết còn có âm mưu gì khác chứ.
Từ con đường đất trong thôn rẽ ra đường cái lớn, đi không bao lâu liền thấy phía trước là một con sông nhỏ. Vân Phỉ ở trên ngựa, từ xa nhìn thấy trên cầu có một người đang đứng.
Tim của nàng đập thình thịch, có phải Lục Nguyên không? Nếu là Lục Nguyên, hắn trói gà không chặt, cho dù nàng và hắn hợp sức thì cũng không phải là đối thủ của Triệu Sách. Hơn nữa trong tay Triệu Sách còn có binh khí.
Khi Triệu Sách cưỡi ngựa chạy đến gần, nàng thấy rõ đó là Lâu Tứ An thì lập tức mừng thầm trong bụng. Bởi vì Lâu Tứ An có võ công, cho dù đánh không lại Triệu Sách thì nàng cũng có thể nhân cơ hội thúc ngựa bỏ chạy. Nàng từng cứu Lâu Tứ An, chắc chắn hắn sẽ giúp nàng.
Lâu Tứ An thấy nàng thì cũng lộ ra vẻ kích động. Hôm ấy Vân Phỉ từng cứu hắn, trong lòng hắn vẫn rất cảm kích. Trong lúc ánh mắt hai người chạm vào nhau, Vân Phỉ càng tin chắc Lâu Tứ An sẽ không bỏ mặc mình.
Triệu Sách ngồi trên ngựa, cảnh giác nhìn bốn phía, hỏi: “Tiền đâu?”
Lâu Tứ An nói: “Công tử nhà ta nói số tiền lớn như thế, phải tận mắt thấy được Vân tiểu thư thì mới giao.”
Mặt Triệu Sách lập tức lạnh như băng: “Lục Nguyên dám lật lọng sao?”
“Công tử đừng vội, công tử nhà ta đã mang tiền chuộc tới, đang đợi ở gần đây, đợi tiểu nhân phát tín hiệu thì công tử nhà ta sẽ đích thân mang tiền đến.” Nói xong,