Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

có lần sau nữa.”
Y vừa tức giận vừa tức cười, lập tức hôn lên môi nàng, từ từ tiến vào trong. Nơi ấm áp và chặt chẽ ấy bao lấy y, cuối cùng y cũng đã hiểu tại sao lại có cách nói chìm đắm trong ôn nhu hương, mất hồn mất vía.
Đợi nàng thích ứng một lát, lúc này y mới chậm rãi xâm nhập vào con đường nhỏ bí mật chưa từng có ai đặt chân đến. Cảm giác ấm áp và chặt chẽ ấy khiến y không khống chế được động tác, trở nên nhanh và mạnh hơn. Người nàng cũng nhấp nhô theo mỗi động tác của y.
Tuy rất đau, nhưng thân thể hai người lại dán sát vào nhau, chưa bao giờ họ được gần nhau đến như vậy. Y dịu dàng mà quyết liệt, mỗi một lần tiến vào đều như muốn hòa tan nàng, biến nàng thành một phần cơ thể mình. Nàng cũng muốn cùng y hòa làm một như thế, từ nay không bao giờ xa cách.
Nàng nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy thắt lưng thon gầy nhưng tráng kiện của y, cảm nhận mỗi động tác của y, từ kháng cự trở thành tiếp nhận chàng trai phía trên người mình.
Những cơ bắp rắn chắc cứ phập phồng nhấp nhô, làn da trơn bóng đang căng ra cũng toát đầy mồ hôi, ẩm ẩm ướt ướt. Ngón tay nàng dính đầy mồ hôi, bất giác trượt xuống eo y một cái.
Chỉ chạm qua một chút rất nhẹ nhàng thế nhưng lại làm y có cảm giác lâng lâng như bay lên mây, cơ thể tê dại một hồi rồi liền… Úy tướng quân vốn đã chuẩn bị tâm lý đánh một trận thật lâu, nay trở nên hơi ảo não. Y dừng lại một chút, ôm lấy cơ thể nàng, trở mình để nàng nằm lên trên người y.
Dưới lòng bàn tay nàng là cơ thể rắn chắc tráng kiện của y, mang theo mồ hôi trơn ướt, cũng dính đầy bộ ngực nàng. Nàng chống tay lên ngực y, định đi xuống.
Y đè cái mông đang vặn vẹo của nàng lại, dùng sức nhấn nàng dán sát vào ngực mình, giọng khàn khàn. “Đừng nhúc nhích.”
Nàng thẹn thùng nói nhỏ: “Chàng ra ngoài đi, đau quá.”
Y xoay người, nằm nghiêng lại nhưng vẫn ôm lấy nàng, hôn lên má nàng một cái thật âu yếm. “Làm lần thứ hai sẽ không đau nữa, lát nữa nàng sẽ biết.”
Lát nữa còn có lần thứ hai sao? Nàng cả kinh biến sắc. “Chàng là kẻ lừa đảo, ta không tin chàng nữa đâu, còn đau hơn là bị cắt cổ nữa.”
Y vuốt mái tóc nàng, dịu dàng nói: “A Phỉ, ta sẽ không gạt nàng.”
“Thật không?”
“Thật mà.”
“Trong đời này, ta ghét nhất là người khác lừa gạt ta.” Vân Phỉ nhớ tới mẹ, lòng cảm thấy chua xót. Khi Úy Đông Đình từ trên trời giáng xuống, cứu nàng thoát khỏi tay Triệu Sách, cuối cùng thì nàng đã hiểu tại sao khi đó mẹ lại một lòng một dạ với cha như vậy.
Chưa từng trải qua tuyệt vọng thì sẽ không thể hiểu được cảm giác được cứu vớt này. Nhưng đến giờ mẹ nàng vẫn chưa biết bọn cướp năm đó chính là do một tay cha an bài, chỉ vì khiến bà vừa gặp đã yêu, lấy thân báo đáp.
Giai nhân còn trong lòng, cơ thể Úy Đông Đình lập tức rục rịch ngóc đầu dậy. Y dỗ dành nàng. “Thử lại lần nữa được không?” Ăn xong vẫn còn thèm, một lần lúc nãy hoàn toàn không đủ giải khát.
“Ta, ta mệt rồi. Ngày mai đi.” Nàng thẹn thùng tránh khỏi vật cứng rắn của y, thật sự là quá đau và quá mệt.
Úy Đông Đình thấy nàng không chịu thì cũng không nỡ miễn cưỡng, y đứng dậy khoác áo choàng, ra mở cửa.
Vân Phỉ rúc trong chăn nghe y dặn là mang nước qua đây thì thẹn đến nỗi đỏ bừng mặt. Vậy chẳng phải hai nha hoàn đều biết lúc nãy nàng vừa làm gì…
Úy Đông Đình quay trở lại, nàng liền trách mắng. “Bọn họ sẽ cười ta mất.”
Úy Đông Đình nâng mặt nàng ra khỏi chăn, buồn cười. “Nha đầu ngốc, phu thê đều phải như vậy, hai người bọn họ từ trong cung đi ra, chuyện gì mà chưa thấy qua chứ, nàng xấu hổ cái gì.”
Quả nhiên, khi Thu Quế bưng nước vào, trên mặt không có chút khác thường, đường hoàng đặt nước nóng xuống rồi ra ngoài.
Úy Đông Đình khom người dùng áo choàng che người nàng lại rồi bế lên, đích thân rửa sạch cho nàng rồi mới đặt nàng vào chăn trở lại.
Phía dưới vẫn còn đau rát, tuy đã làm xong nhưng vẫn còn cảm giác không thoải mái vì bị vật bên ngoài xâm nhập. Úy Đông Đình lấy một hộp thuốc qua, nói: “Để ta thoa thuốc cho nàng.”
“Không cần đâu.” Vân Phỉ quấn chăn thật chặt, xấu hổ đến nổi mặt đỏ tới cổ.
Úy Đông Đình bước tới, không nói gì mà chỉ kéo cánh tay nàng ra, cởi mảnh vải trên cổ tay nàng. Lúc ấy nàng mới biết mình đã nghĩ bậy nên càng thấy ngượng ngùng.
Mảnh vải được mở ra, y nhìn cổ tay nàng thật kỹ rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao, vài ngày nữa sẽ khỏi thôi.” Y mở hộp thuốc ra, nhẹ nhàng xoa một lớp thuốc mỏng lên đó. Vân Phỉ cảm thấy cái hộp này hơi quen thuộc, rồi bỗng nhiên nhớ ra trước đây y tặng nàng hai lần nhưng đều bị nàng từ chối.
Quả nhiên, y vừa thoa thuốc vừa nói: “Đây là thuốc trị thương tốt nhất trong cung, tặng cho nàng mà nàng còn không biết cảm kích, cứ khăng khăng đòi mấy thứ thuốc của Chương Tùng Niên.”
Vân Phỉ ngoan ngoãn giơ cổ tay ra, cười lí lắc. “Đại tướng quân, chàng đang ghen đấy sao?”
“Ta mà hay ghen thì chắc đã điên từ lâu rồi.” Úy Đông Đình hừ một cái. “Nàng và tên tiểu tử Lục Nguyên kia…” Y hít một hơi, muốn nói nhưng lại thôi.
Vân Phỉ vội nói: “Ta chưa từng thích huynh ấy.”
Y nói với vẻ rất chua. “Chuyện hắn ngậm váy nàng… cũng