Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.
ụng hắn, cố ý sai người đi điều tra thân thế của hắn. Kết cho cho thấy hắn mồ côi cha từ nhỏ, một mình mẹ vất vả nuôi hắn và muội muội khôn lớn.
Vì thế, Úy Trác chưa từng nghi ngờ hắn có quan hệ gì với Vân Định Quyền, nếu không thì sao hắn dám lấy tính mệnh con trai duy nhất của Vân Định Quyền ra để cứu giá. Không ngờ hắn lại là con trai của Vân Định Quyền. Lúc này Úy Đông Đình không thể không bội phục sự mưu mô tàn nhẫn của Vân Định Quyền. Hổ dữ cũng không ăn thịt con, thế mà hắn có thể lợi dụng tính mạng của con mình để cài người vào bên cạnh hoàng thượng.
Y vuốt mái tóc nàng, nói: “A Phỉ, nàng gả cho ta thì là người của ta, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.”
Vân Phỉ gật đầu: “Trong lòng ta vẫn lo lắng cho mẹ và A Tông. Trước đây, ta hy vọng cha có thể hoàn thành đại nghiệp, mẹ có thể khổ tận cam lai, tương lai A Tông cũng có thể kế thừa địa vị của ông ấy. Nhưng bây giờ xem ra ba mẹ con ta chỉ là những quân cờ của ông ấy, ông ấy mà hoàn thành nghiệp bá thì kết cục của mẹ và A Tông sẽ càng thảm hơn. Cho nên, ta phải thả Triệu Sách đi.”
Úy Đông Đình nói: “Được, ta đi thả hắn ra.”
“Để ta tự đi, ta còn có chuyện muốn nói với hắn.” Vân Phỉ dứng dậy, nắm lấy tay y. “Chàng dẫn ta đi.”
Úy Đông Đình dẫn nàng ra nhà sau, Tiếu Hùng Phi và mấy thuộc hạ đang ngồi nói chuyện phiếm trong vườn, thấy hai người thì vội hành lễ: “Tướng quân, phu nhân.”
Úy Đông Đình nói: “Mở cửa ra.”
“Dạ.” Tiếu Hùng Phi mở chiếc khóa đồng trên cánh cửa của căn phòng ở giữa ra.
Vân Phỉ biết chắc chắn Triệu Sách bị nhốt bên trong, nàng cười với Úy Đông Đình. “Chàng ở ngoài chờ ta.” Nói xong, nàng tiện tay rút thanh kiếm bên hông Tiếu Hùng Phi ra.
Úy Đông Đình thấy nàng cầm kiếm thì hơi lo lắng, y vội vàng kéo tay nàng lại. “A Phỉ, nàng định làm gì?”
Vân Phỉ nghịch ngợm nháy mắt: “Chàng đừng lo, ta tự biết chừng mực.”
Úy Đông Đình không yên tâm, bước theo nàng lên thềm nhà, đứng ngoài cửa sổ.
Vân Phỉ cầm kiếm đi vào.
Triệu Sách bị trói vào cái ghế trong phòng, gương mặt anh tuấn hơi tiều tụy. Nhìn dáng vẻ thê thảm của hắn lúc này, Vân Phỉ nhớ tới suýt nữa thì mình bị hắn xâm phạm, suốt dọc đường bị hắn tra tấn thì vừa cảm thấy được hả giận, vừa cảm thấy hơi đáng thương.
Triệu Sách ngước mắt lên, thấy nàng thì mắt sáng lên, sau đó cười tươi, dường như hoàn toàn không thấy thanh kiếm trên tay nàng.
Vân Phỉ chậm rãi bước tới, giờ phút này nàng đã hiểu được thế nào là cảm giác thắng làm vua thua làm giặc, thảo nào mà người người đều liều mạng để tranh quyền đoạt vị. Bởi vì một khi thất bại sẽ trở thành cá nằm trên thớt, mặc cho người chặt chém. Lúc này nếu Triệu Sách hoảng sợ, mở miệng xin tha với nàng thì chắc chắn nàng sẽ thả hắn ngay. Nhưng bộ dáng thấy chết không sờn, ung dung tự tại này của hắn càng khiến nàng muốn trêu đùa hắn.
Nàng cầm thành kiếm trong tay, bước tới gần hắn, ung dung nói “Triệu Sách, ngươi nói xem ta sẽ một kiếm giết ngươi hay sẽ từ từ tra tấn ngươi?”
Triệu Sách nở nụ cười. “Cô sẽ không nỡ giết ta ngay đâu.”
“Phải, mấy ngày qua ngươi tra tấn ta thế nào thì ta sẽ trả lại toàn bộ, khiến ngươi nếm thử mùi vị chết không bằng sống.” Vân Phỉ giả vờ đặt kiếm lên cổ tay hắn, dữ dằn nói: “Đầu tiên ta phải cắt gân tay của ngươi.”
Vân Phỉ nghiến răng nghiến lợi, hung hăng định cắt xuống cổ tay hắn.
Triệu Sách nhìn nàng chằm chằm, không cầu xin, cũng không tránh né. Lúc thanh kiếm vừa chạm vào cổ tay hắn, Vân Phỉ đột nhiên dừng lại và cười thật tươi. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, cười tủm tỉm: “Có phải sợ lắm không?”
Triệu Sách lẳng lặng không lên tiếng, vẫn nhìn nàng không chớp mắt.
Vân Phỉ tinh ranh chớp mắt, quơ qua quơ lại thanh kiếm trước mặt hắn, mỉm cười nói: “Phải rồi, tên đỏm dáng như ngươi, thứ quý giá nhất chính là gương mặt này. Cắt tay cắt chân thì có gì vui, chi bằng cắt vài đường lên mặt ngươi vậy. Sau này ngươi sẽ không còn là một công tử tuấn tú, phong lưu phóng khoáng, hào hoa phong nhã nữa.” Nàng giả vờ khoa tay múa chân trên mặt hắn: “Viết một chữ tỉnh[1'> trên mặt ngươi, hay là viết hai chữ kẻ xấu lên trên trán ngươi nhỉ?”
Mặt Triệu Sách lập tức biến sắc, chuyện này quả thật còn đáng sợ hơn cả cắt tay cắt chân. Tiểu nha đầu này trước giờ tinh ranh ma mãnh, bị hắn tra tấn mấy ngày nên giờ muốn báo thù cũng là bình thường.
Vân Phỉ thấy y sợ đến biến sắc thì không nhịn được, chống tay lên eo cười ha hả, trong lòng thật là khoái trá.
Úy Đông Đình ở ngoài nghe thế thì cũng rất tức cười, tiểu nha đầu này đúng lả ranh ma.
Triệu Sách vừa tức giận vừa bực bội, hắn trợn mắt nhìn nàng. “Ngươi hãy giết ta đi.”
“Chẳng phải ngươi nói phải từ từ tra tấn mới thú vị sao?” Vân Phỉ thôi không cười nữa, xách kiếm định cắt đứt dây thừng trên người Triệu Sách.
Triệu Sách ngẩng đầu lên, nhìn nàng với vẻ khó tin: “Cô định thả ta đi?”
Vân Phỉ gật đầu: “Phải.”
Triệu Sách nhìn nàng cắt dây thừng, lúc ấy mới tin là thật. Hắn nhìn nàng chằm chằm “Tại sao cô lại thả ta đi?”
Vân Phỉ cười rộng lượng: “Triệu Sách, thắng làm vua