Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.
ng không chịu thừa nhận. “Không có.”
Úy Đông Đình nghiêm túc nói: “Hôn ước với Triệu Hiểu Phù đã hủy bỏ mấy năm trước rồi, nàng chưa từng hỏi tới, mà ta cũng không cảm thấy chuyện này quan trọng đến mức phải nói với nàng. Lúc đính hôn, nàng ta chỉ mới mười tuổi, sau đó bọn ta chỉ gặp nhau trong cung có mấy lần mà thôi.”
“Thật không?”
“Thật mà, nếu không tin thì sau này có cơ hội, nàng hỏi nàng ta mà xem. Ta chỉ gặp nàng ta có…” Úy Đông Đình chau mày lại, nghĩ ngợi một lát. “Bốn làn mà thôi.”
Vân Phỉ vốn đã hết giận, vừa nghe câu này thì lại nổi xung. “Chàng xem chàng nhớ rõ như vậy, rõ ràng là trong lòng còn nhớ tới nàng ta.”
Úy Đông Đình biến khéo thành vụng, hận tới mức muốn cắn nát đầu lưỡi của mình.
Nha đầu này mà giở chứng ngang ngược thì đúng là khiến người ta đau đầu, y cũng không định giải thích gì nữa, càng giải thích càng rối thêm. Cãi nhau đầu giường, hòa nhau cuối giường, giải thích chẳng bằng cởi quần áo. Y cúi đầu xuống, phong kín đôi môi khéo ăn khéo nói lại xinh xắn đáng yêu kia, rồi cởi thắt lưng nàng ra.
Vân Phỉ bị hôn tới mức đầu óc choáng váng, không còn sức chống đỡ. Đợi khi hoàn hồn lại thì mới phát hiện quần áo của mình đã bị ném rải rác dưới chân giường.
Nàng vội vàng kéo chăn che người mình lại, thẹn thùng đánh bàn tay đang sờ soạng khắp nơi của y. “Chàng làm gì vậy?”
“Không ngoan thì phải bị trừng phạt.”
“Ta không ngoan chỗ nào.”
Nàng kích động đá chân, nhưng lại bị y nhân cơ hội này chen vào giữa hai chân nàng.
“Chẳng phải lúc nãy khóc lóc om sòm đòi rời xa ta sao? Xem ra ta phải nhắc nhở nàng một chút, nàng đã là người có phu quân, tuyệt đối không thể có ý nghĩ bỏ chồng bỏ con.”
Vân Phỉ thật không biết nói gì với sức lực dư thừa của người này. “Chẳng phải khi sáng chàng đã…” Động tác của y quá mạnh mẽ, câu này của nàng nói trong ngắt quãng, giống như là những tiếng nỉ non.
Y nằm đè lên trên người nàng, nhẹ nhàng cắn vành tai nàng. “Thành thân lâu như thế mới chịu cho ta, nàng tính xem còn nợ ta bao nhiêu lần, hôm nay phải trả cho hết.”
Nàng sợ tới mức hai chân nhũn ra, mở to đôi mắt rưng rưng nước mà nhìn y: “Ta trả từ từ không được sao?”
Úy Đông Đình không nhịn được, bật cười. “Cũng được, để nàng trả cả đời cũng không hết.”
[1'> Ví von Úy Đông Đình bị oan như Đậu Nga, một người phụ nữ hàm oan mà chết. Trước khi chết nàng đã khấn: tuyết rơi giữa tháng sáu, che phủ cho xác nàng. Sau khi nàng chết, lời khấn được ứng nghiệm như một minh chứng cho sự vô tội của nàng.
Cưới Thêm Người Khác
Hiếm khi được dịp nhàn rỗi, Úy Đông Đình bận rộn suốt mấy tháng trời nên đương nhiên không chịu bỏ qua cơ hội mặn nồng với ái thê nên cả buổi sáng họ đều ở trên giường. Vân Phỉ bị giày xéo đến nỗi vừa mệt vừa buồn ngủ, không còn sức để xuống giường.
Úy Đông Đình bưng cơm nước tới, tự tay đút cho nàng ngay trên giường.
Vân Phỉ nghĩ tới vừa rồi y quá mạnh bạo, nàng cầu xin thảm thiết thế mà vẫn vô ích, cứ bị y trở qua trở lại giày vò thì hết sức cáu kỉnh. Bây giờ thấy y ra vẻ chính nhân quân tử, dịu dàng chu đáo thì cũng không khách khí, vênh mặt hất hàm sai khiến đại tướng quân cả buổi trời mới hả được giận.
Sau khi ăn cơm xong, nàng liền ngủ đến khi chạng vạng.
Vân Phỉ đứng dậy bước tới vài bước, nhào vào lòng Úy Đông Đình, ôm lưng y thật chặt, giống như chỉ có như thế mới có thể xoa tan nỗi lo lắng và sợ hãi trong lòng nàng.
Úy Đông Đình được mỹ nhân nhào vào lòng ôm ấp, quả là được sủng mà lo. Y ngẩng đầu vuốt ve hai má nàng, hỏi: “A Phỉ, sao nàng lại ở đây? Có lạnh không?” Y ôm nàng vào lòng, tiện thể cầm bàn tay hơi lạnh của nàng bỏ vào tay mình.
Vân Phỉ dựa vào lòng y, hấp thu hơi ấm trên người y, thật lâu không nói gì, giống như một con mèo con cứ rúc vào lòng y, thì thầm: “Đông Đình, mẹ và A Tông phải làm sao đây?”
Úy Đông Đình nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “A Phỉ, mẹ nàng và A Tông đều là người của Vân gia, cho dù cha nàng không thích họ thì cũng không đến mức làm hại họ.”
Vân Phỉ nói: “Người ta lo lắng không phải là cha mà là Anh Thừa Cương. Hắn coi A Tông là cái gai trong mắt, bây giờ cha ta đã tự xưng đế, chắc chắn Anh Thừa Cương luôn ao ước ngôi vị thái tử, A Tông càng thêm nguy hiểm.”
“Nàng nói không sai. Vậy nàng muốn làm gì?”
Vân Phỉ tức giận nói: “Ta muốn đón A Tông đi, nhưng lại không cam tâm. Cha ta có được ngày hôm nay đều là nhờ công của ông ngoại ta, mẹ ta dốc hết mọi thứ cho ông ấy, gia tài bạc triệu cũng cho ông ấy, thế mà ông ấy lại đối xử với mẹ như thế. Nếu ta đón A Tông đi, há chẳng phải khiến Anh Thừa Cương được toại nguyện sao? Gia sản của ông ngoại ta, tâm huyết nửa đời mẹ ta đều phải dâng cho người khác, nghĩ đến đây là liền thấy buồn bực. Ta không nuốt được cơn giận này, ta phải đòi lại công bằng cho mẹ và A Tông.”
“Nàng nói rất đúng, nhưng ta và nàng dùng danh nghĩa gì để nhúng tay và chuyện của Vân gia? Nàng đã là con dâu của Úy gia, còn ta thì…” Úy Đông Đình cười khổ: “Càng không cần phải nói, e rằng ông ấy