The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.

úc xương kia mang lại cho ta.
“Chắc bây giờ bọn họ đã tỉnh rồi.”
Thấy có người đến, Lục Nguyên vội vả nhả con dao ra rồi kéo váy nàng xuống. Vân Phỉ trong cái khó ló cái khôn, cuộn chân phải xuống dưới, dùng chân trái che con dao.
Cửa phòng được mở ra, mấy tên đàn ông huỳnh huỵch đi vào. Bọn chúng mặc quần áo đen, đứng dàn hàng trước mặt hai người khiến Vân Phỉ lập tức có cảm giác như mây đen kéo tới.
Vân Phỉ thấy căng thẳng, không khỏi nhìn về phía Lục Nguyên.
Đáng tiếc, mấy người này vừa tiến vào thì không nhìn Lục Nguyên mà chỉ chăm chú nhìn nàng, hơn nữa còn bàn tán trước mặt nàng một cách trắng trợn, không hề nể nang gì.
“Cô ta là ai? Nha hoàn của tiểu tử này sao?”
“Trông cách ăn mặc cùng dung mạo thì không thể là nha hoàn được, chắc là tiểu nương tử của hắn rồi.”
“Nói bậy, tiểu tử này còn chưa thành thân, ta thấy có lẽ là tình nhân ở kinh thành.”
Bọn đàn ông trong phòng bắt đầu cười ha hả.
Vân Phỉ vừa thẹn vừa tức giận, nếu không phải tay chân bị trói, nàng đã muốn nhà tới đánh người. Lục Nguyên cũng đỏ mặt, nhưng trong lòng thì lại cảm thấy hơi ngọt ngào.
Trong lúc giận dữ, Vân Phỉ thầm thở phào. Xem ra nàng đoán không sai, mục tiêu bắt cóc lần này không phải nàng mà là Lục Nguyên. Chẳng qua tại nàng quá xui, bị bắt đi luôn.
Cả đám đang cười cợt thì đột nhiên nghe thấy ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân không nhanh không chậm, thong thả ung dung.
Tiếng cười trong phòng đột nhiên im bặt, mấy người này lập tức đứng ngay ngắn ngay tại cửa, giống hệt như đang cung nghênh thánh giá.
Vân Phỉ không khỏi nhìn ra ngoài, đáng tiếc bị bình phong chạm trổ của phòng khách ngăn cản tầm nhìn nên chỉ nghe tiếng không thấy người.
Tiếng bước chân ấy từ từ mà đến làm người ta không khỏi nín thở. Lần đầu tiên trong đời, Vân Phỉ cảm thấy tiếng bước chân của một người lại êm như vậy, giống như là trong gió có người gõ vào thanh trúc vậy.
Nàng không nhịn được muốn đứng lên nhìn chủ nhân của tiếng bước chân này. Cuối cùng, ngoài cửa xuất hiện một người chân đi guốc mộc. Vân Phỉ ngẩn ra, tên cướp này hoàn toàn khác hẳn với những gì nàng tưởng tượng.
Hắn có dáng người co lớn, mặc một chiếc áo trắng rộng thùng thình, dưới vạt áo có hình vài nhánh trúc lơ phơ theo kiểu thủy mặc, tóc cài một cây trâm gỗ trầm hương, chân đi guốc mộc. Cách ăn mặc thanh nhã xuất trần này giống như là một ẩn sĩ không nhuốm bụi trần. Trên người hắn không có chút hương vị của kẻ cướp, chỉ cảm thấy cực kỳ thoát tục.
Mọi người chắp tay hành lễ, cung kính gọi hắn là trang chủ.
Trang chủ? Vân Phỉ nhìn hắn không chớp mắt, rốt cuộc thì người này bao nhiêu tuổi?
Từ da thịt săn chắc tươi trẻ cho thấy hắn giống như một người còn trẻ, nhưng bộ râu quai nón lại che hết nửa gương mặt nên không nhìn ra tuổi tác, có thể là hai mươi, cũng có thể là ba mươi, hoặc là bốn mươi.
Nếu hắn là một đại thúc dũng mãnh thì thôi cũng được, đằng này lại có một đôi mắt hoa đào hơi xếch lên, ánh mắt sáng rực như sao, khi hắn nhìn ngó xung quanh mà cũng toát lên vẻ phong lưu.
Đôi mắt đẹp thế mà lại phối hợp với bộ râu quai nón thô kệch thì quả thật không được hài hòa. Khi Vân Phỉ nhìn vào mắt hắn, thậm chí có một ảo giác rằng nó còn mạnh hơn cả thần tiên túy, nhìn thêm chút nữa chắc sẽ chìm đắm trong ấy.
Hắn khoanh tay bước tới, nhìn nàng với vẻ hứng thú: “Cô nhìn đủ chưa?”
Lúc này Vân Phỉ mới ý thức được mình đã nhìn hắn trong thời gian khá dài cho nên lập tức cúi đầu. Nhưng bây giờ giả vờ sợ hãi cũng đã muộn, giả ngốc hoặc giả háo sắc còn hơn. Nói thật, giả háo sắc là nàng quen thuộc nhất, bởi vì trước kia mỗi lần nhìn thấy cha nàng là mẹ nàng lại có ánh mắt và nụ cười ngây ngẩn ấy.
Hắn khom người xuống quan sát nàng: “Lạ thật, cô bị bắt cóc mà không sợ hãi ư?”
Vân Phỉ lập tức ngẩn đầu lên, cười mê mẩn: “Bởi vì trang chủ không giống kẻ cướp, cũng không giống người xấu.”
Hắn cảm thấy nàng thú vị, nhướng mày mỉm cười: “Cô định nói ta rất đẹp sao?”
Tim Vân Phỉ như nhói lên. Sao hắn lại cười như vậy. Đôi mắt ấy cong cong như vầng trăng, sáng rực như sao, đa tình quyến rũ như sắp có cánh hoa đào bay ra.
Vân Phỉ lập tức tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc và chân thành, ca ngợi: “Trang chủ đẹp như tiên trên trời, thanh nhã thoát tục.”
Nàng nghĩ thầm, may mà hắn không phải nữ nhi, nếu không chính là họa thủy mất. Nhưng sao hắn lại để râu quai nón? Mắt hoa đào và râu quai nón, không hài hòa chút nào cả. Vân Phỉ có mắt thẩm mỹ cao, ước gì có thể xách dao xông tới cạo phắt bộ râu ấy đi.
Nhưng hình như câu này khen chưa đúng chỗ nên hắn bất mãn bĩu môi: “Hai câu này không có gì mới, không chân thành chút nào.”
Vân Phỉ lập tức tỏ vẻ thành khẩn hơn nữa “Trang chủ, tiểu nữ tài thô học thiển, trong đầu chỉ có hai câu này là có thể xứng với phong thái tuyệt thế vô song của trang chủ.”
Hắn vuốt cằm, hài lòng cười: “Lời khen này đặc biệt hơn, ta thích.”
Vân Phỉ thầm run một cái, nhưng vẫn cứ cười nịnh nọt: “Trang chủ anh mình.”
Hắn hài lòng hỏi: “Cô tên là gì?”
“Tiểu nữ tên là Tô Vân. Tôi và Lục