Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.

hai, gặp công tử lần đầu tiên là liền nhớ mãi.” Nàng thầm nghĩ, người kiêu căng ngạo mạn như ngươi, ai mà không nhớ chứ? Có điều nghĩ như thế, nhưng nụ cười trên mặt vẫn cứ ngọt ngào tươi tắn, đôi mắt như một dòng nước suối, trong đó có rất nhiều gơn sóng, giống như những cái vòng, có thể trói chặt ánh nhìn của người đối diện.
Lần đầu tiên gặp đã nhớ kỹ mình! Có ý gì đây chứ? Vừa gặp đã thương sao? Không phải vậy chứ? Mặt Lục Nguyên lại đỏ như tôm luộc, không dám nhìn vào mắt nàng, tim thì bắt đầu đập thình thịch.
Chắc do trời nóng quá nên bị say nắng rồi. Hắn ngửa mặt đón gió, rồi ngồi thật ngay ngắn. Không biết tại sao bị nàng ôm có một chút mà cả người hắn bỗng trở nên khác thường, tim cứ đập thình thịch rồi loạn nhịp cả lên, cảm xúc cũng không tự chủ được, vừa vui vừa giận, rất bất thường.
Hai bên đường toàn là ruộng lúa, bên trong là những mầm mạ xanh mơn mởn chạy dài hút tầm mắt, làn gió mang theo mùi hương ngan ngát trong lành của cỏ cây. Cảnh trí nông thôn dân dã này làm trái tim thấp thỏm phập phồng suốt hai tháng nay của Vân Phỉ cũng trở nên bình yên. Nàng đã rời khỏi kinh thành, thoát khỏi cái lồng son đầy áp bức kia.
Đáng tiếc, sự thích chí này không duy trì được bao lâu thì bụng của nàng đã sôi ùng ục. Mấy người Lục Nguyên vì phải xuất phát nên đã ăn cơm trưa sớm, còn Vân Phỉ thì bụng vẫn trống trơn, ngay cả ly trà trong quán trà Lục Vũ cũng chưa kịp uống. Lúc nãy qua trạm kiểm soát, tâm lý hồi hộp nên cũng không phát hiện mình đói, bây giờ mới phát hiện mình vừa đói vừa khát.
Nàng vốn định cố nhịn nhưng bụng cứ kháng nghị không chút khách khí. Nàng vừa ngượng ngùng vừa bối rối, thầm hy vọng âm thanh bất lịch sự này bị át bởi tiếng lộc cộc của xe ngựa.
Lén đưa mắt nhìn, Lục Nguyên đang ngồi ngay ngắn, chắc là không nghe thấy. Nàng thầm thở phào, đưa tay lên bụng, nhấn mạnh vài cái.
Nhưng một lúc sau, Lục Nguyên lặng lẽ lấy một cái hộp giấy được gói cẩn thận từ sau lưng ghế dựa ra, đẩy tới trước mặt nàng rồi tiếp tục duy trì trạng thái ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh ấy.
Vân Phỉ vừa thấy mấy chữ ‘mỹ vị’ được viết trên hộp giấy thì lập tức ngượng chín cả mặt. Đây là cửa hàng điểm tâm khá nổi tiếng ở kinh thành, Úy Đông Đình từng nhiều lần mua cho nàng những món điểm tâm trong ấy. Có thể thấy được cái túi giấy này chính là thức ăn vặt Lục công tử mang theo để ăn trên đường.
Tuy hắn có lòng tốt nhưng làm như vậy quả thật khiến Vân Phỉ thêm ngượng ngùng. Vân Phỉ cố giữ bình tĩnh nhận lấy cái hộp, đỏ mặt nói cảm ơn.
Mở cái hộp giấy ra, bên trong có đậy một tờ giấy dầu, một hương vị ngọt ngào bay vào mũi. Bên trong là những món điểm tâm khác nhau như mứt quế hoa, mứt táo, mứt khoai từ… đủ các màu sắc vào sắp xếp đẹp mắt. Vân Phỉ lấy từ trong tay áo ra một cái khăn tay, bao một miếng mứt quế hoa, bỏ vào miệng.
Lẽ ra, Vân Phỉ đang ăn thì không nên nhìn, nhưng không gian trên xe ngựa chỉ có thế, hai người lại ngồi đối diện nên ánh mắt của Lục Nguyên lại bất giác lướt qua lướt lại trên mặt nàng.
Hắn phát hiện, tướng ăn của nàng vô cùng tao nhã, trong từng cử chỉ đều lộ ra vẻ nho nhã quý phái, khác hẳn với dân thường, nhưng nàng lại nói một thân một mình tới kinh thành nương nhờ họ hàng. Hắn bỗng thấy tò mò về thân thế của nàng nhưng lại không tiện hỏi, chỉ âm thầm đoán già đoán non. Đoán cả buổi trời vẫn không có kết quả, ngược lại càng thấy tò mò hơn.
Tuy Vân Phỉ rất đói nhưng cũng ngại ăn ngấu nghiến trước mặt Lục Nguyên, hơn nữa không có nước trà, điểm tâm hơi khô nên nàng chỉ ăn hai miếng rồi lại đóng hộp lại, gói gém cẩn thận trả lại cho Lục Nguyên, nhẹ nhàng nói tiếng cảm ơn.
Lục Nguyên nhận lấy cái hộp, thầm nghĩ sao ăn còn ít hơn con mèo Ba tư của A Kim thế này?
“Vậy cô định đi đâu?”
Vân Phỉ tưởng hắn không thích cho mình đi nhờ xe nên vội vàng cười trả lời: “Tới Mạnh Tân ta sẽ xuống xe ngay.”
“Sau đó thì sao?” Hỏi xong, Lục Nguyên cảm thấy mặt nóng lên, dời mắt đi một cách không tự nhiên, cố làm ra vẻ thờ ơ không quan tâm gì cả, nhưng tai thì cứ dỏng lên nghe nàng nói chuyện.
“Ta còn có người thân ở Trường An, muốn đến đó nương tựa.”
“Không được, bây giờ Tần Vương đang đánh nhau với triều đình, Trường An bị bao vây từ lâu rồi, binh mã loạn lạc, cô lại một thân một mình, tốt nhất là đừng đi nữa.”
Đương nhiên là Vân Phỉ sẽ không đi Trường An, chẳng qua là thuận miệng trả lời Lục Nguyên mà thôi. Nàng nghĩ sau khi mình mất tích, nếu Úy Đông Đình nghĩ là nàng bị thuộc hạ của Tần Vương bắt cóc thì nhất định sẽ điều tra theo hướng đi Trường An. Nếu y nghi ngờ nàng nhân cơ hội này rời khỏi kinh thành về Kinh Châu thì nhất định sẽ lần theo hướng nam để tìm nàng. Cho nên hai hướng tây và nam, tạm thời nàng không thể lộ diện.
Thế là nàng tính cùng Lục Nguyên đi Mạnh Tân, chắc chắn Úy Đông Đình sẽ không ngờ được là nàng lại đi lên hướng bắc, hơn nữa còn trốn ở Mạnh Tân – nơi cách kinh thành rất gần. Ở lại Mạnh Tân vài ngày, đợi chuyện tạm lắng xuống thì sẽ xuống nam về Kinh Châu, để tránh cho giữa đường bị người ta chặn lại, phí mất bao nhiêu công sứ


pacman, rainbows, and roller s