Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
ay phủi một cái. Ngón tay đụng phải da thịt ấm áp, nàng lập tức giật mình tỉnh lại.
Úy Đông Đình ngồi bên cạnh nàng, không biết y trở về từ lúc nào, cũng không biết y ngồi thế đã bao lâu. Nhờ ánh sáng mờ mờ ảo ảo ngoài màn, nàng nhìn thấy gương mặt anh tuấn mà trầm lặng của y. Khi chạm vào ánh mắt thâm thúy khó đoán của y, tim nàng lập tức đập nhanh thình thịch, cả người không được tự nhiên.
Nhưng nhờ có kinh nghiệm thoát thân khỏi hang hùm hai đêm trước, nàng tin rằng tối nay y cũng sẽ không làm gì nàng, cho nên dần trấn tĩnh lại.
Y đứng lên, nói một câu: “Dậy đi, ta mang nàng ra ngoài.” Sau đó đặt một bộ quần áo lên trên tấm chăn nàng đang đắp, vén màn đi ra ngoài.
Vân Phỉ cầm lên xem, đó là một bộ quần áo của đàn ông. Nàng không rõ nguyên do nên sau khi mặc quần áo, mang giày xong thì hỏi với theo bóng y: “Đi đâu vậy?”
Y không trả lời, chỉ nắm tay nàng đi ra ngoài. Lúc này, ngoài trời còn đang tối mịt, nha hoàn gác đêm đang ngáp ngắn ngáp dài, thấy Úy Đông Đình thì vội vàng hành lễ: “Đại tướng quân.” Khi nhìn thấy Vân Phỉ mặc nam trang thì lộ ra vẻ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn hai người ra khỏi đình viện.
Úy Đông Đình không nói tiếng nào, cứ nắm tay Vân Phỉ đi thẳng ra khỏi phủ thừa tướng. Ngoài cửa lớn có bảy tám tên cấm vệ quân mặc quân trang chỉnh tề đang đứng đợi.
Có một cấm vệ quân dắt một con ngựa qua, Úy Đông Đình leo lên ngựa rồi đưa tay ôm Vân Phỉ lên, đặt nàng ngồi trước mình, dùng chiếc áo choàng đen phía sau bao trùm lấy nàng.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Vân Phỉ lại hỏi y.
Úy Đông Đình nhìn thẳng phía trước chứ không nhìn nàng, chỉ lãnh đạm nói mấy chữ: “Ra ngoài thành.”
Ra ngoài thành? Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Vân Phỉ chính là chắc y đang định dẫn nàng tới quân doanh, như thế thì mỗi đêm y không cần phải bôn ba, nửa đêm quay về, mờ sáng thì đi nữa. Hơn nữa đến lúc đó, hai bên giao chiến, y cũng tiện lấy nàng để uy hiếp Vân Định Quyền.
Nghĩ đến đây, nỗi buồn bực uất ức trong lòng nàng trào lên không sao tả xiết nên đưa tay véo một cái thật mạnh vào eo y. Thắt lưng y thoáng cứng đờ, nhưng cũng không kêu đau, chỉ kéo nàng sát vào lòng mình hơn rồi sau đó vung roi lên, thúc ngựa lao vào bóng đêm.
Bảy tám cấm vệ quân kia theo sát phía sau, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên trong màn đêm, quả nhiên là hướng về phía ngoại thành. Không lâu sau, khi đến cửa thành, lính gác cửa đều nhận ra Úy Đông Đình nên lập tức mở cửa thành cho bọn họ ra ngoài.
Tuy vừa vào thu nhưng trước khi trời sáng thì không khí hơi lạnh lẽo, Vân Phỉ được y bọc trong áo choàng mà vẫn phải rụt cổ lại. Làn gió nơi hoang vu này tấp vào mặt làm mặt nàng vừa lạnh vừa đau nên Vân Phỉ quyết định vùi mặt vào trong áo luôn.
Lồng ngực y vừa nóng vừa ấm, giống như là một nguồn nhiệt không bao giờ tắt. Nhưng trái tim chắc là lạnh lùng đến nỗi không có một hơi ấm, nàng đoán là như vậy. Nàng thở dài một hơi, cảm thấy tương lai thật là mờ mịt, còn đen tối hơn cả màu áo choàng của y
Nhanh thôi, nàng sẽ bị đưa tới trước hai quân. Đến lúc đó, chắc là y sẽ cầm một thanh kiếm sắc, hoặc là một thanh đao to đặt lên cổ nàng, uy hiếp cha nàng. “Nếu ngươi không lui binh thì ta sẽ giết ả.”
Đương nhiên cha nàng cũng không phải là tay vừa, nhất định sẽ cười lạnh và trả lời y: “Ngươi đã tính sai rồi, Vân Định Quyền ta chưa bao giờ chịu ai uy hiếp.”
Sau đó, xẹt một cái, nàng sẽ…
Nghĩ đến cảnh ấy, nàng cảm thấy tim se thắt lại, đau nhói. Cha và chồng đều không thể tin cậy, còn chẳng bằng một tờ ngân phiếu. Có điều ngân phiếu cũng không phải là vạn năng. Từ sau khi bị Úy Trác bắt gặp ở Lục gia, nàng liền lĩnh hội thêm được một điều, giàu ngang quốc khố cũng không được, vẫn cần có quyền lực và binh lực.
Nàng ở trong áo choàng tưởng tượng về tương lai của mình, lòng buồn bực đến nỗi như muốn nổ tung nên lại thò đầu ra hít thở một chút. Lúc này, một vài tia nắng ban mai đã lặng lẽ chui ra từ phía chân trời, những dãy núi xa xa trập trùng nhấp nhô như một bức tranh thủy mặc.
Thỉnh thoảng nghe thấy vài tiếng chó sủa ở xa xa, trong ánh nắng mai còn yếu ớt, nàng đột nhiên phát hiện Úy Đông Đình đang đi về phía tây chứ không phải phía đông.
Quân của kinh thành chắn ngang quân Lâm Thanh Phong nên đương nhiên phải ở phía đông kinh thành, y lại đi về hướng tây, rốt cuộc là muốn đi đâu đây?
Nàng đang định hỏi thì đột nhiên nhìn thấy trên con đường không xa phía trước có mấy người đang đứng, còn có một chiếc xe ngựa.
Úy Đông Đình thúc ngựa đến gần, mấy người đó đều đồng loạt bước tới hành lễ: “Đại tướng quân.”
Nhờ ánh mặt trời còn lờ mờ, Vân Phỉ nhận ra người dẫn đầu chính là Tiếu Hùng Phi từng đến quán rượu Chiết Tẫn Xuân Phong hôm ấy. Mấy cấm vệ quân kia, nàng cũng thấy rất quen mặt, hình như là những cao thủ được hắn dẫn qua đó, ném trúng cầu và được miễn tiền rượu.
Nàng cúi đầu, cảm thấy hơi ngại ngùng. Nhưng nghĩ lại thì hôm ấy mình đeo mặt nạ, bọn họ vốn không biết nàng là ai.
Úy Đông Đình khom người đặt Vân Phỉ xuống đất rồi ngồi thẳng dậy, nhìn những tia nắng sớm ở phương đông. Một vẻ lãn