Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
h đạm và quyết liệt dứt khoát đọng lại trên mặt y, y dùng giọng nói lạnh lùng và trấn định nói với nàng: “Nàng đi đi, đại quân của cha nàng sẽ nhanh đến đây thôi, nàng cứ đi dọc theo con đường này, trước khi trời tối sẽ gặp được.”
Vân Phỉ giật mình kinh ngạc.
“Tiếu Hùng Phi sẽ hộ tống nàng đến đó, lên xe đi.” Nói xong, Úy Đông Đình quay đầu ngựa lại, chuẩn bị đi.
Vân Phỉ vội vàng nói: “Đợi đã.” Lòng nàng như đang nổi cơn sóng lớn, mãi đến lúc này mà nàng vẫn còn chưa dám tin, cứ như là đang nằm mơ.
Úy Đông Đình ghìm cương ngựa, quay lại nhìn nàng.
Mặt trời mọc từ đằng đông, trong gió sớm, dáng người y hiên ngang, mày rậm như lông chim trả, mắt sáng như sao. Một người văn hay chữ tốt như nàng mà trong nhất thời cũng không tìm được từ để hình dung vẻ đẹp của y.
Ánh mặt trời vừa nhô lên chiếu vào sau lưng nàng, ánh sáng vàng nhạt ấy vây lấy người nàng, tạo ra một quầng hào quang. Nàng giống như một đóa hoa vừa hé nở trong nắng ban mai, xinh đẹp rực rỡ, vĩnh viễn không nên có chút âm mưu u tối nào chạm vào người nàng.
“Tại sao huynh lại thả ta đi?” Vân Phỉ ngửa mặt lên nhìn thẳng vào y, trong đôi mắt như có hàng vạn ánh dương sáng chói.
Y né tránh không dám nhìn vào mắt nàng, không nói tiếng nào mà thúc ngựa chạy đi, chiếc áo choàng đen tung bay trong gió sớm.
Một nỗi chua xót bỗng ập tới làm mắt cay xè, nàng gọi với theo bóng y: “Úy Đông Đình!”
Y không quay đầu lại, cũng không dừng lại.
Vân Phỉ ngẩn ngơ nhìn y cưỡi ngựa biến mất trong tầm mắt của mình.
Tiếu Hùng Phi nói: “Thiếu phu nhân, lên xe đi.”
Bước chân của Vân Phỉ nhẹ tênh tênh, giống như một tiếng gọi Úy Đông Đình kia đã mang đi mọi sức lực của nàng. Nàng leo lên xe ngựa, vừa liếc mặt một cái là đã nhìn thấy bên cạnh ghế có đặt một cái hộp. Cái hộp trông rất quen, là cái hộp đựng lễ vật mà Úy Lâm Lang phái người tặng cho nàng lúc trước.
Nàng nhẹ nhàng mở cái khóa hình hai con cá ra, bên trong có một bộ quần áo nàng từng mặc, vài món quà mà y từng tặng nàng, và cả… mười sáu đĩnh vàng!
Nước mắt cố nén nãy giờ lập tức trào ra như thác đổ, nàng ôm cái hộp ấy khóc rống lên.
Người Mới
Không biết sao ngực nàng lại thấy nhói đau, giống như có hàng vạn mũi tên bắn xuyên tim, đau đến nỗi tay chân đều run lẩy bẩy. Một cơn kích động bất thình lình ập tới hệt như một cơn sóng dữ, Vân Phỉ gạt nước mắt, nhảy xuống xe ngựa, chạy tới trước mặt Tiếu Hùng Phi, nói: “Đưa ngựa cho ta, ta có lời muốn nói với tướng quân.”
Nói xong, nàng lập tức giật lấy chiếc roi ngựa trên tay Tiếu Hùng Phi rồi leo lên ngựa. Tiếu Hùng Phi ngẩn người, cũng vội vàng lên ngựa, dẫn bốn cấm vệ quân theo sát phía sau Vân Phỉ.
Vân Phỉ quất thật mạnh vào con chiến mã, chỉ mong sao lúc này có thể mọc thêm đôi cánh để bay cho nhanh. Ánh mặt trời ngày càng sáng dần, nàng dốc sức thúc ngựa chạy, đuôi theo hướng Úy Đông Đình vừa đi.
Cuối cùng phía trước cũng xuất hiện mấy điểm đen.
Y đưa lưng về phía nàng, người chợt cứng đờ, trầm giọng nói: “Nếu nàng còn không đi thì ta sẽ đổi ý đấy.”
Hííí… Con chiến mã hí vang một tiếng, y quất cho nó một roi rồi thúc ngựa chạy về hướng đông.
Vân Phỉ ngẩn ngơ nhìn theo bóng y, cảm thấy tim mình tự dưng trống rỗng, giống như vừa mất mát thứ gì quá lớn lao, ngay trong gió sớm này.
Mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của y thì nàng mới quay lại đường cũ, leo lên xe ngựa.
Tiếu Hùng Phi hộ tống nàng đi dọc theo đường cái, hướng về phía tây.
Quả nhiên như Úy Đông Đình đã nói, đến chiều tối hôm ấy, nàng liền gặp được đại quân của Vân Định Quyền. Lúc này đã chập tối, đại quân đang cắm trại. Tiên phong Trần Minh Nghĩa thường theo Vân Định Quyền ra vào phủ châu mục nên nhận ra Vân Phỉ và lập tức đích thân đưa nàng đến lều chính của Vân Định Quyền.
“Tướng quân, tiểu thư đến rồi.”
“A Phỉ!” Vân Định Quyền nhìn thấy con gái thì ngạc nhiên đến nỗi đang ngồi trước bàn cũng phải đứng bật dậy. Mấy thủ hạ đang thương nghị việc quân với hắn thấy vậy cũng đồng loạt cáo lui, rời khỏi lều chính. Vân Phỉ ngạc nhiên phát hiện ra Tống Kinh Vũ cũng có mặt ở đây.
Thấy được Vân Phỉ, trong mắt hắn ánh lên vẻ mừng rỡ, nhưng có Vân Định Quyền ở đấy, hắn không tiện nói chuyện với nàng, đành phải theo mấy vị tướng lĩnh ra khỏi lều chính.
“Cha.” Mắt Vân Phỉ cay cay, nước mắt lập tức trào ra.
Hai cha con đã nửa năm không gặp, sau khi Vân Định Quyền nhận được tin Vân Phỉ mất tích thì trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng không ngờ mấy ngày trước lại đột nhiên nghe được tin nàng và Úy Đông Đình thành thân. Úy Trác có tính toán gì đương nhiên là hắn hiểu rất rõ, hắn hận đến mức nghiến răng nhưng lại không biết làm sao. Chuyện đã đến nước này, cho dù Úy Trác giết Vân Phỉ thì hắn cũng không làm gì được, không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Không ngờ Vân Phỉ lại đột nhiên từ trên trời rơi xuống, xuất hiện trước mặt hắn. Bất luận thế nào thì con gái cũng là cốt nhục của hắn, gặp được Vân Phỉ hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng,