XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4451 lượt.

cắn chặt môi dưới không dám nói một lời.
Đuôi xe bị va chạm, chiếc xe hơi lệch khỏi quỹ đạo, thiếu chút nữa lao ra khỏi thanh chắn bảo vệ bên đường.
Bên cạnh đường chính là vực sâu, chiếc xe tải phía trước giảm tốc độ, mấy chiếc xe phía sau đã đuổi kịp, không ngừng va chạm vào đuôi xa Duật Tôn, Duật Tôn không ngồi yên chờ chết, y dặn Sanh Tiêu ngồi cho chắc xong, lợi dụng lúc khoảng cách giữa hai xe tải giãn ra y lách tay lái xuyên qua.
Mạch Sanh Tiêu cảm giác như cả người nghiêng sang một bên, sợ hãi không ngăn nổi tiếng kêu ra khỏi cổ.
Đúng là tìm được đường sống trong chỗ chết, đến khi ngỡ rằng đã thoát khỏi hiểm nguy thì đuôi xe bị va chạm rất mạnh, xe hơi bị bay ra khỏi tấm chắn bảo vệ đường, Duật Tôn vội vàng phanh xe lại, nhưng nửa thân xe đã lao ra ngoài vách núi!
Mạch Sanh Tiêu thở hổn hển, hai đùi run rẩy không ngừng.
Đối phương thấy vậy, tất nhiên là không bỏ qua, Duật Tôn vừa muốn lùi lại, chiếc xe tải đằng sau đã tăng tốc đâm thẳng vào đuôi xe y, chiếc xe thể thao ngay lập tức rơi xuống vách núi.
Mấy chiếc xe trên xa lộ đều dừng lại vây quanh trước vách núi đó.
Chiếc xe như quả bóng cao su lăn xuống vực núi, mấy người tận mắt trông thấy y rơi xuống tận đáy vực thì quay ra túm tụm bàn tán.
« Đúng là ứng với câu, chết không có chỗ chôn. »
« Đi thôi, còn phải xử lý mấy cái xe này nữa. »
Mấy người họ vững lòng tin rằng không một ai rơi xuống vực có thể sống sót. Sau đó nhanh chóng lái xe đi mất hút.
Mạch Sanh Tiêu cảm nhận được cơn đau đầu choáng váng đánh úp tới, hình như chiếc xe đã lộn rất nhiều vòng mới dừng lại, vất vả lắm cô mới mở được mắt ra, phát hiện bản thân đã bị văng ra khỏi cửa sổ xe nằm rạp trên mặt đất ẩm ướt lầy lội.
Cả người đau nhức như bị đá đập vào, lúc mở mắt ra lần nữa, tầm mắt như bị bao phủ bởi một lớp sương trắng mờ ảo mông lung.
Cô xoa xoa đôi mắt, cảm thấy rõ ràng hơn một ít, thoáng thấy xe của Duật Tôn chỉ cách cô chừng 2,3 mét thì khập khiễng chạy đến, ” Duật Tôn?”
Chiếc xe thể thao với giá trên trời, gặp tai nạn mới biết đáng giá, chỉ có thân xe hơi biến dạng, nếu không có chiếc xe này hai người chắc rằng đã sớm tan xương nát thịt rồi.
Mạch Sanh Tiêu leo sang phía bên cạnh xe khác, kéo cửa ra, túi khí an toàn đã bung hết, nhưng khuôn mặt Duật Tôn vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh táo nào.
” Duật Tôn, Duật Tôn?” Cô nắm lấy hai vai Duật Tôn lắc lắc.
Duật Tôn choáng váng, khó khăn lắm mới thanh tỉnh lại, « Chân anh bị kẹt, không nhúc nhích được. »
Mạch Sanh Tiêu quỳ hai gối xuống đất nhìn thật kỹ, quả đúng là đầu xe biến dạng đè lên hai đùi của Duật Tôn, trên người Duật Tôn không thấy có vết thương khác, sắc trời lúc này đã gần tối hẳn, « Làm sao bây giờ ? » Liệu xe ô tô có nổ giống trong ti vi hay không ?
Y thử chuyển động nhẹ nhàng nhưng bị đau đớn đánh ập lại, đành hít lấy hơi lạnh vào phổi để cân bằng.
Thấy vậy, Mạch Sanh Tiêu dùng tay cào bới ra, tay cô bị dây thép cào phải đau rát, vất vả lắm mới tạo được một khe hở nhỏ, cô vội bảo với Duật Tôn thử rút chân ra lại lần nữa, « Có được không ? »
Khuôn mặt nhỏ của cô khẽ nghếch lên, hai má bị bám đầy những vết bùn khô nâu vàng, thật sự rất nhếch nhác, đùi phải có thể khẽ cử động được, may mà mui xe không biến dạng quá lớn, nếu không đôi chân của y chắc sẽ chẳng giữ lại được. Y đẩy túi khí ra, thấy Sanh Tiêu đang dùng hai tay cố sức đẩy mui xe lên, « Không phải em quý trọng nhất là đôi tay này hay sao ? »
Mạch Sanh Tiêu vờ như không nghe thấy, khuôn mặt dần đỏ hồng. Một tay cô lôi chân trái của Duật Tôn, mạch máu trên mu bàn tay bị kéo căng đến xanh đen, y trông thấy, càng cố sức, cúi người dùng lực rút được cả hai chân ra ngoài.
Hai tay Sanh Tiêu ôm chặt lấy eo Duật Tôn, ra sức thêm lần nữa, y thoát ra được ngoài, cả người đè lên cô, nặng như muốn ép bẹp lục phủ ngũ tạng của Sanh Tiêu.
« Thế nào rồi ? Không sao chứ ? »
Duật Tôn thử cử động, khá ổn, không bị thương vào xương, chỉ bầm tím ngoài da thôi, « Anh cứ nghĩ rằng, em ước anh chết đi. »
« Anh mà chết, em cũng không thoát được khỏi chỗ này. »
Khóe môi Duật Tôn khẽ uốn cong, lấy điện thoại di động ra thì phát hiện không có sóng, « Nơi này, dù là ai cũng khó mà thoát… »
Hai người ngồi dưới đất, trên đường cao tốc hết xe chiếc xe đắt tiền này đến chiếc giá trị khác đi qua, hò hét đến nổ cổ cũng không ai phát hiện ra hai người họ. Mạch Sanh Tiêu muốn đứng dậy lại bị Duật Tôn kéo ngồi xuống, « Sẽ có đội cứu hộ đến ngay bây giờ thôi, họ chẳng phải ngu ngốc đâu. »
Xảy ra tai nạn lớn như thế, lại ở trên đường cao tốc, cô không lo sẽ bị qua đêm ở chỗ này. Sanh Tiêu chỉ sốt ruột, « Nhỡ như họ cho rằng chúng ta đã chết rồi thì phải làm sao ? Chẳng lẽ chúng ta phải chết đói ở đây hay sao ? »
Duật Tôn vươn tay, nhìn thấy bàn tay y tới gần, Sanh Tiêu vô thức né mặt sang một bên.
Tay Duật Tôn giữ lấy cằm cô, tay còn lại đặt lên trán Sanh Tiêu, bấy giờ cô mới thấy đau, giọng nói khàn khàn, « chảy máu. »
Rơi từ trên cao như thế xuống, còn sống đã là kỳ tích.
Bàn tay Duật Tôn đè lên tr