XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4490 lượt.

nhất định là vì còn có lý do ẩn trong đó.
Vậy thì, kế hoạch của hắn suôn sẻ ngoài dự tính.
Nghiêm Trạm Thanh giao cho Cố Tiêu Tây làm hai việc, thứ nhất là lấy trộm tài liệu trong máy tính của Duật Tôn, thứ hai là khiến Sanh Tiêu rời khỏi Duật Tôn.
Sinh con cần chuẩn bị rất nhiều thứ, Cố Tiêu Tây tự hiểu được, Duật Tôn muốn đứa trẻ này, nhưng sẽ không kết hôn.
Hôm nay là lần đầu tiên đi kiểm tra thai sản, Cố Tiêu Tây ngồi ở trên giường, thần sắc bất an, « Duật Thiếu, em không muốn đi bệnh viện, anh có bác sĩ tư không ? »
Duật Tôn không hề đắn đo, ánh mắt vẫn đặt trên màn hình vi tính, « Không có, ở bệnh viện tôi đã sắp xếp hết rồi, em cứ đến đó là được. »
« Anh không đi cùng em à ? »
« Tôi còn bận nhiều việc, em gọi xe đi. »
*
Cố Tiêu Tây đứng bên ngoài Tinh Hoa Dinh Thự, mặt trời đã lên tới ngang đầu, cô nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt lại ươn ướt, mệt mỏi quá, nếu bây giờ cô nói cho ba mẹ biết liệu cô có được giải thoát không ? Cùng lắm thì bị mắng một trận, dù sao ba vẫn là ba, còn mẹ vẫn là mẹ mìn. Cô lau nước mắt, nhưng bây giờ cô không có can đảm, đã bị cuốn vào giữa dòng xoáy rồi, vĩnh viễn cũng không vào được bờ.
Làm xong mọi kiểm tra, lòng càng phức tạp hơn, dù còn nhỏ xíu nhưng con cô đã có nhịp tim rồi, tiếng đập đều đều nho nhỏ nhịp nhàng.
Mạch Sanh Tiêu đẩy xe lăn cho Tương Tư vào thang máy, « Chị, uống loại thuốc này chị có thấy khá hơn chút nào không ? »
Mạch Tương Tư ngồi trên xe lăn,”Vẫn thế thôi, chẳng biết đến bao giờ chị mới đứng dậy được. »
« Chị, chị đừng nói linh tinh, nhất định là có thể. » Sanh Tiêu nói xong thì thang máy đóng lại.
” Chờ một chút..” Cố Tiêu Tây chạy lại, may mà còn kịp, không phải chờ thêm chuyến tiếp, cô nàng bước vào thang máy, đứng vũng xong mới phát hiện người bên cạnh là Mạch Sanh Tiêu.
Sanh Tiêu cũng khẽ giật mình, không ngờ sẽ gặp mặt trong tình huống này.
Tương Tư nhận ra Cố Tiêu Tây ngay, lạnh mặt, trợn trừng đôi mắt.
Nghiêm Trạm Thanh đã giao việc cho Cố Tiêu Tây, thừa dịp đang được được chiều chuộng, chiếm lấy vị trí của Mạch Sanh Tiêu. Cố Tiêu Tây tựa vào tường thang máy, nội tâm khó chịu vô cùng, cô nàng thật sự sẽ làm theo những gì hắn bảo, thật sự sẽ thành toàn cho hắn sao?
Vì sao, người khổ sở luôn luôn là cô, còn hạnh phúc mãi mãi thuộc về người khác?
Cố Tiêu Tây nhìn vào khuôn mặt trắng nõn của Mạch Sanh Tiêu, người con gái đẹp nhường ấy, thảo nào Nghiêm Trạm Thanh yêu thích. Lòng Cố Tiêu Tây dấy lên bực bội bất công, rồi cô nàng sực nhớ ra, người Mạch Sanh Tiêu yêu là Duật Tôn, không phải người kia.
Sự ghen ghét vừa nảy nở lại vụt tắt nhanh chóng.
Cửa thang máy lại mở ra, Sanh Tiêu đỡ Tương Tư ra ngoài, thì cánh cửa bị Cố Tiêu Tây đè lên nút khóa, cửa lại đóng vào, tiếp tục đi lên.
“Cô muốn gì?” Mạch Sanh Tiêu hỏi.
“Cô ở bên Duật Thiếu bao lâu rồi?”
“Chuyện này liên quan gì đến cô?” Mạch Tương Tư chắn trước mặt em gái, khinh khỉnh nhìn cô nàng.
“Tôi chỉ thấy nực cười, sao cô nhất quyết không chịu từ bỏ?” Cố Tiêu Tây nhìn Sanh Tiêu, “Căn bản là cô không níu giữ được anh ấy, cô có biết anh ấy nhiệt tình thế nào không? Mỗi lần về từ chỗ của cô anh ấy đều không dứt nổi khỏi tôi, Mạch Sanh Tiêu, cô vẫn chắc chắn sau này anh ấy sẽ tiếp tục lên giường với cô sao? Cô sao mà thỏa mãn nổi anh ấy….” Cô nàng nhìn thấy mặt Sanh Tiêu ngày càng tái nhợt, trong lòng chợt thấy hả hê, “Tôi có thai, của anh ấy.”
“Những lời này, cô phải về nói cho Duật Tôn nghe chứ.” Mạch Sanh Tiêu thấy không gian nhỏ hẹp trong thang máy quá bức bối, cả ba người chia nhau lượng không khí có hạn, ngột ngạt không thở nổi.
“Anh ấy đương nhiên là biết rồi, còn bảo rằng muốn giữ lại đứa bé nữa,” tay trái Cố Tiêu Tây vuốt ve chiếc bụng phẳng lỳ, “Chắc tại lần nào anh ấy cũng ra sức nên cuối cùng tôi mới mang thai, vấn đề là Duật Thiếu lại nói anh ấy muốn đứa bé này.”
Lòng tin của Mạch Sanh Tiêu dần lung lay, Duật Tôn, thật sự sẽ để một người đàn bà sinh con cho y hay sao?
Thì ra, Cố Tiêu Tây trong lòng y khác biệt.
“Đây là giấy siêu âm của con tôi, thấy không? Tay chân dài chưa này….” Cố Tiêu Tây xòe giấy kết quả siêu âm ra, Mạch Tương Tư ngồi trên xe lăn không hề do dự giằng lấy, vò thành một cục ném xuống sàn.
Cố Tiêu Tây không hề tỏ ra tức giận, ngước tầm nhìn từ mặt đất lên, hóa ra Mạch Sanh Tiêu còn đau đớn hơn cô nàng dự liệu.
Cô nàng cúi người nhặt giấy, “Cô đúng như những gì anh ấy nói, giống hệt lúc trên giường, quá tẻ nhạt.”
“Cô có gì hơn,” Mạch Sanh Tiêu ngẩng đầu, bình tĩnh nói, “Còn nhỏ thế này đã muốn sinh con cho người ta, anh ta có thể lấy cô sao? Chẳng phải sinh con ra cũng sẽ thành con rơi con vãi sao?”
Cố Tiêu Tây rùng mình, cửa thang máy chợt bị mở ra, cô nàng không chờ nổi đến khi thang máy trở xuống, vội vội vàng vàng xoay người bỏ chạy, cô ả hết lần này đến lần khác đâm con dao vô hình vào ngực Mạch Sanh Tiêu, nhưng mà thứ đau đớn ấy chính cô nàng cũng cảm nhận được.
Cửa thang máy khép lại.
Hai tay Sanh Tiêu ra sức nắm chặt lấy tay cầm xe lăn, ba mặ