Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4491 lượt.

t kim loại phản chiếu rõ ràng không sót từng biểu cảm trên nét mặt cô, cô cố hít thở sâu, môi khẽ mở, cố gắng mãi vẫn không nói nổi một câu, hồi lâu cửa thang máy mới từ từ mở ra, cô vội đẩy Mạch Tương Tư ra ngoài.
Đột nhiên trước mắt tối sầm, chân phải Sanh Tiêu giẫm lên bánh xe lăn, bật ngửa trở lại thang máy,..
” Sanh Tiêu–”
Tay cô vội chạm lên hai mắt, mấy lần liền sau đó, cảm thấy chắc chắn mắt cô có vấn đề rồi, Tương Tư đã bắt đầu lo lắng thì Sanh Tiêu vỗ vỗ đầu gối đứng lên, “Em, em không sao, chẳng may trượt chân thôi.”
” Sanh Tiêu” Tương Tư giữ chặt lấy tay em gái, “Nếu trong lòng em khó chịu thì cứ nói ra đi, Sanh Tiêu, chị cũng nghĩ rồi, chúng ta rời đi thôi, nếu như Duật Tôn vẫn chưa quên chuyện cũ, việc chị làm chị sẽ đi nhận tội….”
Mạch Sanh Tiêu vội che miệng Tương Tư lại, ở đây đông người, “Chị, chị đừng nói lung tung.”
” Đây là lần thứ mấy rồi? Sanh Tiêu, đó cũng là một người phụ nữ mà Duật Tôn nuôi phải không? Có lẽ Hoàng Duệ Ấn Tượng chỉ là một chỗ ở tạm thời của anh ta thôi….”
“Chị,” Sanh Tiêu ngắt lời của chị, “Như thế chẳng tốt hay sao? Anh ta không quay lại càng tốt, qua mấy ngày nữa, chúng ta có thể đi khỏi nơi đó.”
Hôm nay Cố Tiêu Tây có thai, chỉ cần cô ta nói một câu, Duật Tôn có thể sẽ đuổi chị em cô đi ngay.
Dựa vào tính tình của Duật Tôn, vì nguyên nhân từ y nên chuyện Tô Niên y sẽ không bị đào lên nữa.
*
Cố Tiêu Tây lảo đảo chạy ra khỏi bệnh viện, thần sắc hoảng hốt, trên mặt đầy vệt nước mắt, đúng là Mạch Sanh Tiêu nói không hề sai, con cô dù có được sinh ra, cũng chỉ là con rơi.
Quan trọng còn vì, cô không yêu Duật Tôn, cô không muốn sinh con cho y.
Việc duy nhất bây giờ cô có thể làm là tìm ra điều Nghiêm Trạm Thanh muốn biết ở Duật Tôn.
Cố Tiêu Tây trở về Tinh Hoa Dinh Thự, Duật Tôn không có ở đó, cô treo túi xách lên giá, quay người vào nhà thì thấy máy tính của Duật Tôn đặt trên bàn trà.
Cô nàng tới gần, nhìn ngó xung quanh, chắc chắn là Duật Tôn không ở đây mới mở máy tính ra.
Tiếng máy khởi động vang lên, lo lắng nắm chặt hai tay lại, trên màn hình xuất hiện khung password.
Cố Tiêu Tây rơi và tính thế quẫn bách, điền vào khung mật mã biển số xe của Duật Tôn, sau đó là ngày sinh nhật, thử luôn cả sinh nhật của bản thân, đều không thể mở được.
Cô nàng cuống lên gọi điện thoại cho Nghiêm Trạm Thanh, nói với hắn chuyện lần trước hình như đã trông thấy gì đó trong máy tính, Nghiêm Trạm Thanh nghĩ một lúc, rồi nói ra vài con số, là ngày sinh của Mạch Sanh Tiêu, “Nếu như không mở được thì nghĩ cách trộm máy tính đi.”
“Thế không được đâu, anh ta sẽ phát hiện ra ngay…”
“Không có nhiều thời gian đâu.”
Cố Tiêu Tây nhập số vào, nhấn enter thì nghe thấy âm báo “Chính xác.”
Cùng lúc đó, ngoài cửa truyền đến thanh âm mở khóa, Cố Tiêu Tây vội ngắt điện thoại, rồi tắt máy tính.
Duật Tôn vào nhà, thấy cô nàng đã ngồi trên ghế salon, “Về rồi à?”
Cố Tiêu Tây che giấu sợ hãi, tim đập bình bịch, “Vâng, vừa về xong.”
Duật Tôn ngồi xuống bên cạnh cô nàng, hỏi “Kiểm tra thế nào?”
” Tốt, rất rất tốt.”
Y với lấy chiếc máy tính trên bàn, xoay người lại, mở máy.
” Duật thiếu?” Cố Tiêu Tây không nhịn được muốn hỏi mấy câu.
Duật Tôn cũng ngẩng đầu lên, “Nói đi.”
Lời gần đến môi nhưng cô nàng vẫn không sao nói ra được, Cố Tiêu Tây mân mê vạt áo, ấp úng nửa ngày mới mở miệng, “Nếu con của chính ta sinh ra…anh, định sẽ như thế nào?’
Duật Tôn biết rõ cô nàng muốn hỏi cái gì, đơn giản chỉ là có thể lấy cô ta hay không.
“Nếu em không muốn nuôi thì thuê bảo mẫu.” Duật Tôn bình tĩnh chuyển đề tài, Cố Tiêu Tây mím môi không hỏi thêm nữa, ý tứ đã quá rõ ràng. Ánh mắt y liếc nhìn gương mặt nhỏ nhắn thất thần của cô nàng, khẽ nhếch môi sau đó kéo sự chú ý trở lại máy tính.
Đến tối, Cố Tiêu Tây lấy rau xà lách trong tủ lạnh rửa sạch, chuẩn bị nấu cơm. Duật Tôn đi ra khỏi phòng bảo, “Không phải nấu, đợi lát nữa sẽ có người đến làm.”
Duật Tôn chưa bao giờ ở lại ăn cơm ở Tinh Hoa Dinh Thự, Cố Tiêu Tây lau hai tay, cũng phải, quen ăn sơn hào hải vị rồi sao ăn nổi cơm rau cô nấu.
Cơm nước xong xuôi, hai người ra phòng khách xem ti vi, Cố Tiêu Tây thấy y vẫn ngồi im, không nhịn được hỏi, “Đêm nay anh không đi à?”
” Không đi.”
” Vậy em vào phòng chuẩn bị đã.”
Duật Tôn giữ lấy tay cô nàng kéo cô ngồi trở lại, “Không cần, từ nay về sau tôi ngủ phòng khách, em mang thai tôi không thể ngủ cùng được, muốn mà không được ăn, thật là chẳng vui tí nào.”
Cố Tiêu Tây nhìn lên bờ vai y, “Anh có thể về với Mạch Sanh Tiêu.”
“Bây giờ, em là quan trọng nhất.” Duật Tôn sờ lên mặt cô nàng, rồi kéo Cố Tiêu Tây đứng lên. “Đi ngủ sớm thôi.”
Tắm xong, nằm trên giường lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được, cô nàng trộm gọi điện thoại cho Nghiêm Trạm Thanh, hắn nói cho cô một địa chỉ, bảo rằng đây là nơi Mạch Sanh Tiêu ở, ý là cô nàng phải lợi dụng cơ hội, thừa thắng xông lên.
Cố Tiêu Tây mệt mỏi vô cùng, nếu như có thể, cô không muốn làm bất cứ ai bị tổn thương, mỗi lần gặp Mạch Sanh Tiêu, lòng cô lại nhớ tới Nghiêm Trạm


The Soda Pop