Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4487 lượt.
Thanh, nhớ tới chuyện, cô đang tự tay từng bước từng bước đẩy cô ấy vào lòng Nghiêm Trạm Thanh.
Nhưng vì cô, không còn lựa chọn nào khác.
Cố Tiêu Tây học thuộc lòng địa chỉ, ngày hôm sau ngủ dậy, Duật Tôn đã đi rồi, máy tính cũng mang theo.
Cố Tiêu Tây xuống lầu gọi xe, đi tới Hoàng Duệ Ấn Tượng.
Rời đi.
Sanh Tiêu còn chưa tỉnh ngủ, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa.
“Mạch tiểu thư, có người tìm cô “.
“Ai tìm cháu vậy, dì Hà?”. Cô trở mình, ánh mặt trời chiếu vào tạo nên vầng sáng nhàn nhạt trên khuôn mặt cô.
“Cô ấy không nói, chỉ bảo là bạn của cô thôi.”
Cố Tiêu Tây không khỏi ngưỡng mộ Mạch Sanh Tiêu, có được một người chị em thân thiết thật tốt, được yêu thương, được chia sẻ, hơn nữa khi có chuyện cũng là người ra mặt giúp mình đầu tiên, cùng nhau gánh vác. Trong lòng cô không khỏi ghen tị “ Nếu cô ta là em của cô, cô ta bán thân để được ở đây, cô cũng có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ được sao?”
Mạch Tương Tư cuối cùng đã bị chọc giận đến mức mặt mũi trắng bệch, dì Hà thấy tình hình như vậy cũng đoán ra cô ta không phải bạn của Sanh Tiêu “ Vị tiểu thư này, mời cô về cho, ở đây chúng tôi không chào đón cô “.
“ Bà cũng chỉ là người giúp việc ở đây, tôi khuyên bà một câu, không nên xen vào chuyện của người khác”. Cố Tiêu Tây ngẩng mặt lên nói, “Tương lai ai sẽ ở đây, cũng chưa biết trước được”
“ Nhưng hiện tại người ở Hoàng Duệ Ấn Tượng chính là chúng tôi”. Sanh Tiêu từ trên gác đi xuống, cô cứ nghĩ rằng Thư Điềm đến chơi cho nên cũng không chú ý lắm đến trang phục, chỉ mặc một chiếc váy dài không tay đến bàn chân, khéo léo tôn lên dáng người mảnh mai.
Cố Tiêu Tây đứng lên “Hôm nay cô dọn khỏi đây đi, chúng ta đều là người của Duật Tôn, tôi cũng không muốn làm khó dễ cho cô “.
“ Cô có tư cách gì mà dám lớn tiếng yêu cầu?” Mạch Tương Tư tức giận quát lên, quay xe lăn về phía Sanh Tiêu.
“ Tôi nói rồi, đây là chuyện giữa chúng tôi, không đến phiên người què như cô xía vào”.
“ Cô câm miệng cho tôi !” Mạch Sanh Tiêu lớn tiếng nói “ Cô gọi là gì nhỉ ? À, Cố Tiêu Tây. Tôi cho cô biết, cô muốn điên điên khùng khùng là việc của cô, nhưng nếu cô dám sỉ nhục chị tôi thì tôi quyết không tha cho cô!”.
Mạch Tương Tư chính là điểm yếu của Sanh Tiêu, chỉ cần không xúc phạm đến chị mình, bất cứ thứ gì cô cũng có thể thương lượng, nhưng một khi ai công kích vào điểm yếu đó, thì cô có thể liều mạng với kẻ đó.
“ Tôi nói có gì sai ? Hôm nay người tôi tìm là cô, người tàn tật như cô ta đừng xen vào“.
“ Hải Bối”. Sanh Tiêu đứng từ đó hô lên. Cố Tiêu Tây còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một con chó nhảy từ cửa sổ vào cách đó không xa. Cô ta chỉ kịp nhìn thấy bộ lông mượt mà của nó, đến khi định thần lại thì thấy trước mặt là một con chó Samoyed to lớn đang chễm chệ đặt hai chi trước lên vai cô.
“Á”
Cô ta giật mình hét toáng lên, run rẩy ngồi phịch xuống sofa. Hải Bối sủa to ở trước mặt cô ta mấy tiếng, thấy cô nàng không có phản ứng mới ngoe nguẩy cái đuôi chạy lại bên người Mạch Sanh Tiêu.
Dì Hà vui vẻ che miệng cười trộm, Cố Tiêu Tây sợ hãi đến mức mặt hết trắng lại xanh, tinh thần vẫn chưa khôi phục được.
Mạch Sanh Tiêu ngồi xổm xuống, vuốt vuốt đám lông ở cổ Hải Bối. Hải Bối lập tức nâng mặt không ngừng cọ cọ vào ngực cô, cái đuôi nhỏ vẫy liên tục thể hiện mừng rỡ.
“ Cô không cần kích thích tôi như vậy”. Cố Tiêu Tây ôm chặt lấy ngực, không dám nhìn vào Hải Bối đang ngồi bên cạnh Sanh Tiêu. “Nếu cô tự cho mình là thanh cao thì nên biết điều tự rời đi, không ai ngăn cản đâu”.
“ Sợ là cô lừa Duật Tôn để đến đây?”. Một câu nói của Sanh Tiêu đã vạch trần sự thật “ Nếu đây thật sự là ý của Duật Tôn, chắc hẳn cô đã nghênh ngang cùng hắn đến đây rồi, cần gì phải vội vội vàng vàng, lén la lén lút đến đây từ sớm như vậy chứ”.
“ Tôi đang mang thai, chỉ cần tôi nói gì, Duật thiếu nhất định đáp ứng”.
“ Vậy cô về nói với anh ta xong, hãy đến đây” Mạch Sanh Tiêu nghĩ mình còn trẻ, không tránh khỏi hấp tấp, vội vàng, không ngờ lại gặp phải một cô nàng còn ngây thơ hơn. Cô cũng không muốn mất thời gian nói chuyện vô bổ “Dì Hà, tiễn khách“.
“ Mạch Sanh Tiêu, cô sao có thể nói chuyện với tôi như vậy?”
Sanh Tiêu không trả lời, lướt qua Tương Tư hướng về phía cầu thang.
Cố Tiêu Tây một lòng muốn Sanh Tiêu rời khỏi Duật Tôn, vội vàng đứng dậy đuổi theo. Tương Tư thấy thế liền đẩy xe lăn ngăn cô ta lại “ Cô nghe không hiểu à? Mời cô về cho “.
“ Cô tránh ra cho tôi !”
“ Dì Hà, mau đưa cô ta ra ngoài “.
Cố Tiêu Tây thấy dì Hà chuẩn bị đi tới, hai cánh tay cô ta bám chặt lấy xe lăn của Tương Tư, dùng sức đẩy. Tương Tư không giữ được, phút chốc ngã nhào ra mặt đất, xe lăn đè lên người.
Dì Hà sợ hãi vội vàng nâng Tương Tư dậy. Mạch Sanh Tiêu quay đầu thấy chị mình ngã cũng không khỏi sợ hãi “Chị!”.
Cô chạy lại bên Tương Tư, cố hết sức cùng dì Hà nâng lên xe lăn. Cố Tiêu Tây cũng không nghĩ đến sự việc lại thành ra như vậy. Cô chỉ đẩy nhẹ một cái, không nghĩ đến Mạch Tương Tư lại n