Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4393 lượt.
ghĩ điều gì, cô thật sự có thể vứt bỏ hết tất cả bắt đầu lại hay sao?
Cô rất rất muốn…vậy thử xem sao, dù cái giá phải trả lớn đến mức nào cô cũng không muốn ngoan ngoãn đợi ba tháng qua đi, cơ hội cũng vụt mất.
Nghiêm Trạm Thanh đưa cô đi ăn tối, rồi đưa cô về lại trường.
Trên đường đi, hắn đều nắm chặt lấy một bàn tay cô, một tay khác lái xe.
Sanh Tiêu không chỉ cảm thấy bàn tay mềm mại mà đến cả trái tim cũng ấm áp, không khí trong xe đang rất thoải mái thì bài hát Yesterday one more vang lên phá vỡ bầu không khí hài hòa đó.
Cô lấy điện thoại ra xem, trái tim đang bình tĩnh bỗng nhảy tưng tưng, ngón tay chần chừ một lúc mới nhấn vào phím đỏ.
« Ai vậy. »
« Bạn cùng phòng. » Sanh Tiêu yếu ớt đáp, sau đó lại ngắt điện thoại thêm mấy lần nữa, cuối cùng cô nhắn một tin.
« Đừng tới tìm tôi. »
Sau đó, không còn thấy tiếng điện thoại vang lên nữa.
Trên đường về, Sanh Tiêu thấy lo sợ và bất an, đến cổng trường, cô mở cửa xe ra định xuống.
« Đợi đã. » Nghiêm Trạm Thanh giữ lấy cánh tay cô, theo quán tính cô quay đầu lại đã bị hắn thơm lên má.
Gò má Sanh Tiêu đỏ bừng, tránh ra lấy một tay che lên mặt, bóng lưng nhỏ gầy của cô bị kéo thật dài, hai người không hề chú ý tới, ở góc rẽ đằng kia, có một chiếc siêu xe dừng lại hồi lâu.
Đầu ngón tay Duật Tôn đùa nghịch chiếc điện thoại, khuỷu tay gác ra ngoài cửa sổ xe, con mắt tinh tường của y nheo lại thu tất cả vẻ ngượng ngùng của Sanh Tiêu vào đáy mắt, mẹ kiếp, mới có mấy ngày đã nghênh ngang như thế, định rêu rao khắp nơi ?
« Em phải về đây, không ký túc xá đóng cửa mất. »
Nghiêm Trạm Thanh gật gật đầu, nhưng không nỡ rời đi, mà lại xuống xe đến trước mặt Sanh Tiêu. Cô khó hiểu nhìn hắn, hắn chỉ cười cười, kéo hai tay Sanh Tiêu đặt vào lòng bàn tay mình nhẹ nhàng xoa bóp, cô khẽ mỉm cười, thấy cả người chợt ấm hẳn lên.
« Anh cũng về nhà cho sớm. »
Nghiêm Trạm Thanh vuốt cổ áo cho cô xong mới lên xe.
Sanh Tiêu thấy hắn khởi động xe rời đi mới xoay người đi vào trường. Cô lấy di động ra mới phát hiện có cuộc gọi đến của Duật Tôn, cô không do dự chút nào ngắt máy, tiếp tục đi về phía trước.
Vừa bước thêm được vài bước thì cô phát hiện thấy một bóng đen theo sát mình, Sanh Tiêu hoảng hốt, không kịp chạy đã bị đối phương chộp lấy, ôm cô tránh vào góc tối bên cạnh.
” Ai?” Cô kinh hãi hỏi, vì sức lực của đối phương quá lớn, di động của cô văng vào bụi cây gần đó.
Cơ thể bị ép chặt vào bức tường không thể nhúc nhích, Sanh Tiêu muốn hô lên nhưng chợt nghe thấy giọng nói lạnh lẽo bên tai, nó âm u như quỷ gọi hồn « Thật là thắm thiết làm sao, lưu luyến không muốn rời làm sao, Mạch Sanh Tiêu, có thế mà cô cũng không nhịn được mà chạy ngay lên giường hắn rồi à ? »
Mở lòng thử yêu thương
« Thật là thắm thiết làm sao, lưu luyến không muốn rời làm sao, Mạch Sanh Tiêu, có thế mà cô cũng không nhịn được chạy ngay lên giường hắn rồi à ? »
Những lời nói xúc phạm như thế, không cần đoán cô cũng biết là Duật Tôn.
« Thời gian ba tháng còn chưa hết, đây vẫn còn là lúc tôi được tự do. » Cô dừng lại một chút nghĩ phải nói làm sao nói để kích y, « Chẳng lẽ, anh đổi ý rồi sao ? Mới được có mấy ngày. »
“Tôi đồng ý với cô, nhưng tôi không quy định trong thời gian này tôi tránh khỏi cuộc sống của cô, Mạch Sanh Tiêu, dù cô có một trăm cái ý đồ thì tôi cũng muốn nói với cô là đừng có hy vọng hão làm gì, nếu mà cô muốn gục hẳn muôn kiếp không ngẩng đầu lên được thì cứ đi mà ôm lấy cái tình yêu chân thật sâu đậm của cô đi, đến lúc đau khổ gào khóc cũng chẳng có ai thèm để ý đến cô đâu. »
Xe của Nghiêm Trạm Thanh dừng trên con đường nhỏ cách trường Sanh Tiêu không xa lắm, Sanh Tiêu mở cánh cửa xe ra, hắn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng, “Hôm nay trang điểm hả?”
Nhất thời làm Sanh Tiêu lung túng “Đâu có.”
Chẳng lẽ hắn thấy được sao?
“Em không trang điểm là xinh nhất.” Hắn cười cười, nắm lấy bàn tay cô.
« Chúng ta đi đâu ? » Mạch Sanh Tiêu chột dạ vội đổi chủ đề.
« Đến nơi mà em muốn đến nhất. » Nghiêm Trạm Thanh cười thần bí, kéo bàn tay Sanh Tiêu đặt lên môi hắn, cô không quen, rụt tay lại, chẳng lẽ hạnh phúc có được dễ dàng như vậy?
Đến viện điều dưỡng, Sanh Tiêu mới hiểu hết lời hắn nói.
« Làm sao mà anh biết…. »
Nghiêm Trạm Thanh kéo tay cô đi vào bênh viện, đến văn phòng chủ nhiệm, trong phòng có mấy người đã ngồi đợi từ lâu, là chủ nhiệm và chuyên gia hội chẩn điều trị, thấy hai người đến thì lịch sự chào hỏi.
Chủ nhiệm lấy bệnh án của Tương Tư cho mấy người cùng xem, họ thảo luận và cùng nhất trí rằng Tương Tư chắc chắn có khả năng điều trị khỏi hẳn, chỉ có vấn đề thời gian thôi. Sanh Tiêu nghe vậy vô cùng mừng rỡ.
Cô đưa Nghiêm Trạm Thanh cùng vào phòng bệnh thăm chị, Tương Tư đang ngồi trên xe lăn đọc sách thấy hai người thì sửng sốt, Sanh Tiêu vẫn như mọi lần chạy tới phía chị ôm chầm lấy, thân thiết nói « chị ơi, em báo cho chị một tin mừng nhé. »
” Chuyện gì vậy?”
” Chân của chị có hy vọng rồi, các