Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4394 lượt.
tầng ánh nước mê ly, Sanh Tiêu chưa bao giờ phủ nhận, ngoại hình của y cực kỳ mê người, nếu không biết con người y, chỉ một cái nhìn, là có thể rơi ngay vào trong vòng xoáy của y.
“Không cho em nếm chút mùi khổ sở thì em lại không chịu ngoan ngoãn nghe lời,” Duật Tôn liếc nhìn gương mặt phía dưới, tay phải lau lên gò má cô, “Chẳng qua tôi chỉ muốn cảnh cáo em, không được lên giường với hắn, đây là điều kiện phụ của tôi. A mà . . . . . Đã bị tôi chơi qua rồi, không biết hắn còn muốn em nữa không đây.” Duật Tôn nói xong, ngón trỏ búng nhẹ lên mặt Sanh Tiêu, sức lực mặc dù không lớn, nhưng cũng rất đau.
Y buông tay ra, lúc gần đi, lại hôn xuống môi cô một lần nữa.
Sanh Tiêu thấy y khởi động xe, vội vàng tránh ra, người đàn ông vênh váo quay xe một đường rất khoa trương, chiếc xe vụt tăng tốc, rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Mưa giăng ngập trời, Mạch Sanh Tiêu đứng giữa màn mưa mù mịt, không thấy rõ con đường đi về phía trước, cũng không tìm được đường lui. Cô giống như một đứa bé lạc đường, không biết đi đâu chỉ có thể đứng yên tại chỗ.
Sanh Tiêu về tới trường học thì trời đã tối.
Cả buổi tối, đợi tới đợi lui cũng không thấy Nghiêm Trạm Thanh gọi điện tới, Sanh Tiêu lăn qua lộn lại, gần như cả đêm không ngủ.
Sáng sớm, Thư Điềm nhất định lôi kéo bằng được cô cùng đi ra cửa hàng KFC bên ngoài trường ăn sáng, không cưỡng được, cô đành phải đi theo.
Dù thời tiết còn lạnh, nhưng có ánh mặt trời chiếu sáng, vẫn có thể cảm thấy chút hơi ấm.
Sanh Tiêu mặc một chiếc áo khoác nỉ màu nâu nhạt, vừa vặn làm lộ ra những đường cong trên vóc người cân xứng của cô, trên chân là một đôi bốt màu đen, cô cúi đầu đi bên cạnh Thư Điềm, bỗng dưng khuỷu tay bị huých nhẹ, “Thấy không, đúng là có người mới sáng sớm đã được người ta tới đón kìa.”
Cô ngẩng đầu lên nhìn lại, đôi môi trái tim khẽ mở, “Ah. . . . . .”
“Sao thế Sanh Tiêu?”
“Thư Điềm, cậu đến KFC trước đi, tớ ra chỗ này một chút rồi tới ngay.” Sanh Tiêu nói xong, liền chạy chậm tới chỗ chiếc xe kia. Thư Điềm cũng đoán được đại khái là chuyện gì, tự mình đi trước chọn món ăn.
Mạch Sanh Tiêu đi tới ven đường, cô nâng tay phải lên đặt ở trên trán, đầu tiến tới nhìn vào cửa sổ, quả nhiên là Nghiêm Trạm Thanh.
Hai tay hắn gục trên tay lái, ngủ rất say, áo khoác tùy ý ném sang bên cạnh, gương mặt tuấn tú nhìn qua mệt mỏi không chịu nổi, ngũ quan mặc dù thả lỏng, nhưng giữa hai lông mày vẫn khẽ nhíu lại, sao hắn lại ngủ ở đây?
Sanh Tiêu gõ nhẹ mấy cái lên cửa sổ xe.
Nghiêm Trạm Thanh híp đôi mắt hẹp dài một cái, lúc này mới tỉnh dậy, hắn nhìn chung quanh một chút, khi thấy Sanh Tiêu, mới lập tức mở cửa sổ xe ra.
“Sao anh lại ở đây?”
Nghiêm Trạm Thanh đưa tay phải ra, đấm nhẹ lên bả vai, toàn thân nhức mỏi không thể động đậy, “Lúc anh ra khỏi bệnh viện cũng đã 4 giờ sáng, muốn gọi điện thoại cho em nhưng sợ em đang ngủ, nên đợi ở đây, lên xe, anh dẫn em đi ăn sáng.”
“Thôi, ” Sanh Tiêu chỉ chỉ cửa hàng KFC phía đối diện, “Bạn em đang đợi ở kia, em phải sang bên đó ngay.”
“Sanh Tiêu, ” Nghiêm Trạm Thanh cầm tay cô, “Em giận anh à?”
Ngày hôm qua bị ngấm mưa, Mạch Sanh Tiêu trở lại túc xá cũng hơi bị cảm, cô hít mũi một cái, chóp mũi hồng hồng, thần sắc như thế, nhìn có vẻ hết sức uất ức, giống như là vừa mới khóc. Nghiêm Trạm Thanh thở dài, xuống xe kéo tay của cô, đi thẳng tới tiệm KFC.
“Anh định làm gì vậy?” Sanh Tiêu bước chân khựng lại không chịu đi, “Bên trong toàn là sinh viên ở trường em.”
“Sợ cái gì, anh là bạn trai vừa có tiếng lại vừa có miếng của em cơ mà.”
Cô không nhịn được khóe miệng khẽ cười, bị Nghiêm Trạm Thanh kéo thẳng về phía trước.
Bên trong tiệm ăn không rộng lắm ngồi đầy ắp sinh viên Hoa Nhân, nhìn thấy hai người đi vào, đương nhiên gây lên chấn động không nhỏ, Thư Điềm đi trước đã chiếm được chỗ ngồi, đứng dậy vẫy vẫy, “Hắc, ở đây.”
Sanh Tiêu lặng lẽ rút tay, Nghiêm Trạm Thanh lại càng nắm chặt, Thư Điềm hai mắt tròn xoe nhìn trừng trừng, tận đến khi hai người ngồi xuống, mới lại đứng dậy một lần nữa, “Tớ, tớ đi lấy thêm đồ ăn.”
“Không cần đâu, ” Nghiêm Trạm Thanh ý bảo cô ngồi xuống, “Tôi không có thói quen ăn khi chưa đánh răng, lát nữa trở về sẽ ăn sau.”
Thư Điềm thấy mọi người đều nhìn sang bên này, không khỏi ưỡn ngực tự cao, hừ, để xem sau này các người có còn dám nói xấu Sanh Tiêu nữa không.
“Anh cả đêm không được ngủ, đi về trước đi.”
Nghiêm Trạm Thanh dụi dụi mắt, “Anh không mệt.” Nhưng trong mắt lại lộ ra mỏi mệt.
Thư Điềm nhịn cười nhìn hai người, mới vừa nhấp một hớp cháo, chuông điện thoại liền vang lên. Cô không thèm nhìn xem là ai gọi liền bắt máy, nụ cười trên mặt trong nháy mắt theo giọng nói lo lắng ở đầu bên kia điện thoại mà trở lên cứng đờ, cô vội đứng dậy, hai mắt tối sầm, tay đưa sang bên cạnh làm bát cháo bị đổ, cúp điện thoại, Thư Điềm cầm ngay túi lên muốn chạy ra ngoài.
“Thư Điềm, cậu sao vậy?”
“Sanh Tiêu, Tang Viêm xảy ra chuyện, tớ phải lập tức tới xem anh ấy thế nào.”
Mạch Sanh Tiêu vội vàng kéo tay của cô, “Nghiêm trọng không?