XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4397 lượt.

a anh. Nếu như ngày trước em với Duật Tôn là vì bị ép buộc, vậy thì tại sao, hắn ta có thể chạm vào em, còn anh thì không ? »
” Trạm Thanh,” Hai mắt Sanh Tiêu càng mở lớn hơn, đôi mắt bắt đầu nhòe nước, « Anh có biết anh đang nói cái gì không? »
« Anh biết rất rõ. » Nghiêm Trạm Thanh giận muốn phát điên, có người đàn ông nào không để ý đến chuyện cô một mực từ chối việc qua lại giữa hai người ? « Em đến với anh rốt cuộc là vì cái gì ? Vì em muốn thoát khỏi Duật Tôn sao, còn lúc đó anh là người thích hợp nhất, nên em chọn anh phải không ? »
« Anh… » Mạch Sanh Tiêu rất giận, ngực cô phập phồng không cách nào tiếp nhận nổi cơn giận dữ này, cô im lặng rất lâu, nhưng không cách nào trấn an được trái tim bị dao găm hết nhát này đến nhát khác , « Anh nói như thế, sẽ làm người khác tổn thương. »
Nghiêm Trạm Thanh thấy đáy mắt cô long lanh đầy nước, môi hắn mấp máy, nhưng chẳng thể nào thốt ra lời xin lỗi được, hắn bực bội đút điện thoại của Sanh Tiêu vào túi cô, gục đầu xuống, vùi mặt vào hai lòng bàn tay.
Mạch Sanh Tiêu không ngồi xuống nữa, cô cầm đồ của mình lặng bước ra về, nhẹ nhàng khép cửa.
Ngoài khu chung cư, sắc đèn đường vàng vọt kéo bóng dáng gầy yếu của cô dài đến vô tận, chợt thấy mình yếu đuối và thế lương quá, Sanh Tiêu ngẩng đầu, ép nước mắt nuốt vào tim.
Dù Duật Tôn đã đối xử với cô như thế nào cô cũng sẽ cố quên, nhưng Nghiêm Trạm Thanh không như thế.
Có thể những lời Duật Tôn nói ra làm người khác tổn thương vô cùng, nhưng cô có tình cảm với Nghiêm Trạm Thanh, nên thứ thương tổn này khác biệt, lòng đau, cũng đau hơn rất nhiều rất nhiều.






Kẻ ác bám thân
Ánh trăng sáng dõi theo Sanh Tiêu ra khỏi tiểu khu, Nghiêm Trạm Thanh khẽ tựa vào ban công nhìn đến khi bóng lưng cô biến mất trong màn đêm mịt mờ.
Lúc về đến trường thì đã rất muộn rồi, Thư Điềm không có trong phòng, Sanh Tiêu rửa mặt xong mệt mỏi nằm lên giường, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể ngủ được.
Hôm sau, cô dậy thật sớm gọi điện thoại cho Thư Điềm, lại biết được Tang Viêm đang nằm viện liền mua hoa quả đến thăm.
Bên ngoài phòng bệnh xa hoa có hai người người đứng canh trước cửa, Sanh Tiêu bước đến thì một người giơ tay ra chặn cô lại: “ Cô là ai?”
Cô chỉ ngồi chơi một lúc trong phòng, lúc chuẩn bị rời đi, Thư Điềm tiễn cô ra ngoài.
“Sao lại bị như vậy?Nhìn những vết thương ấy cũng không nhẹ đâu.”
“Bị súng bắn.” Thần sắc trên mặt Thư Điềm dần ảm đạm, không thể che dấu nội tâm lo lắng “Những người như anh ấy, từng giây từng phút không lúc nào là được an toàn, Sanh Tiêu, mình thật sự rất sợ.”
Sanh Tiêu dừng bước, cuộc sống như vậy,ngày trước cô từng nghĩ chỉ có ở trên phim ảnh, cực kỳ xa với với cuộc sống thực tế, “Vậy thì, có thể….”
“Mình biết cậu muốn nói gì, nhưng đã không còn kịp nữa, một khi bước chân vào giới này, nếu không có người chống đỡ thì càng nguy hiểm.”
“Có biết ai làm không ?”
Thư Điềm lắc đầu, cười khổ “ Càng muốn dồn người ta vào chỗ chết, càng không bao giờ tự mình ra tay.”
Cô tiễn Sanh Tiêu ra tận cổng bệnh viện rồi quay vào. Mạch Sanh Tiêu nhìn bóng lưng Thư Điềm đi vội vàng đến khi mất hẳn, nhịn không được mà cảm thán, bình thường thì cô ấy luôn cực kỳ tùy tiện, vô lo vô nghĩ bất cần, nhưng khi có chuyện phải lo thì cũng sâu sắc không kém ai.
Đã vài ngày trôi qua, Sanh Tiêu cũng cho rằng Nghiêm Trạm Thanh sẽ không tìm cô nữa, nhưng là lại thấy hắn xuất hiện.
Thần thái mệt mỏi, nhìn cũng biết những ngày gần đây anh ta sống thế nào.
Nghiêm Trạm Thanh nhìn thấy cô, thì ôm cô chặt vào ngực, hận không thể vĩnh viễn chạm khắc thân thể cô vào người hắn “ Xin lỗi em, hôm đó anh nổi nóng là không đúng,”.
Mạch Sanh Tiêu rất tỉnh táo “ Trạm Thanh, vì giữa chúng ta tồn tại vấn đề, anh không bỏ qua được, tôi cũng không thể lãng quên.”
“Không phải, anh hứa với em, từ nay về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa, Sanh Tiêu, tha lỗi cho anh…”
Cô cảm thấy rất mệt mỏi, lại không cam lòng buông tha tất cả, cô muốn cho bản thân một cơ hội.Mạch Sanh Tiêu nghĩ, cô cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc, chẳng lẽ chỉ vì trong quá khứ đã từng có thời gian là người của Duật Tôn, thì cô phải sống cả đời trong bóng tối ?
Những ngày sau đó, Nghiêm Trạm Thanh đối với cô trước sau như một tốt đến không ngờ, cố gắng muốn đền bù những thương tổn mà hắn đã gây ra.
Hai tháng, Duật Tôn không hề…đến tìm cô. Sanh Tiêu cảm thấy mây đen che phủ những lo lắng đang dần dần tan biến.
Tô Nhu cũng đến tìm cô mấy lần, có khi bắt gặp cô và Nghiêm Trạm Thanh ở bên nhau, thì nhiệt tình nguội lạnh, không gây sự nữa.
Còn về phần Duật Tôn, y cũng không phải quên chuyện với cô, mà vì y đi công tác nước ngoài, đồng thời cũng chủ quan cho rằng với những gì đã xảy ra thì ba tháng qua đi, cô sẽ ngoan ngoãn trở về.
Nhưng y không ngờ rằng, cuộc sống của cô lại yên bình và vui vẻ như thế.
Khi Duật Tôn lái xe vào Hoa Nhân, vừa dịp bắt gặp Mạch Sanh Tiêu lên xe của Nghiêm Trạm Thanh, y cau mày, ánh mắt hằn lên v