Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
thể khiến chúng ta tin rằng vẫn còn có sau này.
Lên lớp Mười một, việc học tập của Cát Niên càng trở nên căng thẳng hơn, tuy Bộ Giáo dục đã có công văn nghiêm cấm việc dạy thêm vào ngày cuối tuần và ngày nghỉ tại các trường trung học và tiểu học, nhưng những trường điểm như trường Trung học số 7 này không có trường nào là không ngoài mặt tuân thủ bên trong vẫn dạy thêm như thường. Thứ Bảy nào Cát Niên cũng phải cùng các bạn đến lớp đi học như ngày thường, như vậy, thời gian cô có thể dành cho Vu Vũ trở nên vô cùng ít ỏi. Thế nên, cô không thể không nói dối bố mẹ rằng mỗi tuần mình phải đến làm bài tập với các bạn cùng lớp. Kiểu nói dối này quá vụng về nhưng người nghe có lẽ cũng chẳng mấy bận tâm. Bố mẹ Cát Niên từ trước đến giờ vẫn an tâm về cô con gái của mình, họ cảm thấy dù Cát Niên có đi đâu cũng sẽ rất ngoan, chẳng gây ra chuyện gì, nên cũng chẳng hơi đâu mà đi điều tra xem con gái mình đi đâu.
Cho dù là như vậy, nhưng chuyện mỗi tuần gặp nhau một lần của Cát Niên và Vu Vũ dần dần cũng trở thành vấn đề. Được “bạn bè” giới thiệu, cuối tuần Vu Vũ đi làm thêm ở quán Internet để kiếm tiền ăn. Trong thành phố, quán Internet vào thời điểm đó vẫn còn trong thời kỳ hình thành, phần lớn khách hàng ở đây đều là thanh niên hư hỏng. Cát Niên vào đó rất nhiều lấn để tìm Vu Vũ, lần nào cô cũng bị cái mùi hôi hám của không khí và khói thuốc lá bên trong làm cho đau hết cả đầu.
Thời gian đánh cầu của Vu Vũ phải phụ thuộc vào thời gian làm việc ở quán, nếu thật sự không đi được, cậu sẽ báo trước với Cát Niên. Cát Niên không thích nơi đó nhưng cô không thể khuyên Vu Vũ đừng làm ở đó được. Vu Vũ không giống cô, ít ra cô còn có bố mẹ, còn Vu Vũ thì sao chứ? Chẳng nhẽ lại dựa vào người bà già yếu như ngọn đèn trước gió hay sao? Chỉ dựa vào trợ cấp của nhà nước thì không đủ sống nên cậu phải tự lo liệu mình.
“Mày ngưỡng mộ à? Hay là mày tìm lấy mấy đứa đi, nếu không thì hỏi thằng Vu Vũ xem, có đứa nào dùng không hết thì nhường mày một đứa.”
Mấy tên con trai cười trơ trẽn, trong lòng Cát Niên cảm thấy vừa xấu hổ, vừa sợ hãi. Nhưng cô đã tới đây rồi thì phải tìm bằng được Vu Vũ, thế nên cô hỏi lại: “Vu Vũ có ở đây không?”
Một tên con trai khác tới gần Cát Niên trêu chọc, “Nó không có ở đây. Nhưng có các anh đây, hay là chúng ta cũng kết bạn với nhau? Vu Vũ có cái gì thì anh cũng có cái ấy, không chừng bọn anh còn thú vị hơn cậu ta ấy chứ.”
Cát Niên hoang mang lùi lại phía sau: “Cậu ấy không có ở đây, thế thì, thế thì em đi về đây.”
Cô gái tóc vàng sành điệu trừng mắt nhìn hai gã thanh niên: “Chúng mày mất dạy nhỉ, xem xem chúng mày đã làm chú thỏ trắng nhỏ bé này sợ đến mức nào rồi.” Cô gái chuyển cái nhìn về phía Cát Niên, từ tốn nói: “Đến KK, chắc Vu Vũ ở đấy đấy.”
Nói xong cô ta liền cắm đầu vào máy tính chơi tiếp, vài giây sau vẫn thấy Cát Niên đứng đấy dù đã biết được Vu Vũ ở đâu.
“KK ở đâu ạ?” Cát Niên ngại ngùng hỏi.
Vào thời điểm đó, KK là sàn nhảy thu hút nhiều thanh niên nhất tại thành phố G, giá cả không đắt lắm, âm thanh cực mạnh, bên trong loại người nào cũng có, tốt xấu lẫn lộn. Theo chỉ dẫn của cô ta, Cát Niên nhanh chóng tìm thấy nơi đó.
Đứng trước đèn quảng cáo lấp lánh sắc màu tại cửa ra vào của KK, Cát Niên có đôi chút buồn bã. Vu Vũ đã nói dối cô. Thật ra Cát Niên không trách Vu Vũ vì không giữ được lời hứa một tuần đánh cầu lông một lần với cô, nhưng việc cậu không thành thật nói rõ lý do thất hẹn đã làm Cát Niên đau lòng. Cô không muốn tin rằng cái mà Tiểu hòa thượng của cô gọi là bận rộn thực ra là chơi bời ở nơi đó.
Cuộc sống trước đây của Cát Niên trong lành như nước tinh khiết, vừa đẩy cánh cửa của KK đi vào, cô liền thấy mình như rơi vào một thế giới xa lạ. Lúc vừa bước vào, tiếng nhạc đinh tai nhức óc và ánh sáng chói lọi bên trong khiến cô không biết phải làm thế nào, bước chân ngập ngừng. Cô tiến vào trong thêm vài bước nữa, xung quanh toàn người là người, nhưng trong cái nơi tối tăm và ánh đèn xen lẫn nhau này mặt người nào cũng trở nên mờ ảo không nhận ra được.
Cát Niên đứng đơn độc trong sự huyên náo và điên cuồng, lòng cô thấy chán nản. Cô biết mình không thể nhận ra Tiểu hòa thượng trong đám người hỗn loạn này. Hai người họ vốn là đôi bạn cùng hoàn cảnh dựa vào nhau mà sống, giờ đây, Vu Vũ đã bước vào một thế giới khác hoàn toàn xa lạ với cô.
Trong không gian chật chội, có rất nhiều người đi đi lại lại bên cạnh Cát Niên tựa như những bóng đen. Vu Vũ, cậu bạn lười biếng lim dim mắt dưới những cánh hoa lựu màu đỏ, nở nụ cười với cô trong cơn gió mát lành, người luôn tỏa ra hào quang sáng chói, lẽ nào cậu ấy cũng là một phần của bóng tối này ư?
Cát Niên không còn hy vọng tìm thấy Vu Vũ, nhưng cô lại không nỡ bỏ đi, cô đứng thẫn thờ như một con ngốc, cho đến tận khi có người từ trong bóng tối kéo lấy tay cô.
Cô giật mình, quay đầu lại thấy cái đầu trọc quen thuộc, lúc này cô mới vui vẻ cười. Nhưng Vu Vũ lại không cười, hình như miệng họ nói điều gì đó nhưng tiếng nhạc thật sự quá to, ai cũng không thể biết đối phương đang nói những gì.
Vu