Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
c mơ hồ nhưng vĩnh cửu, giống như âm nhạc phát ra từ chiếc máy hát cũ. Một chiếc lá tỳ bà vừa rụng, rơi xuống nền đất, khẽ phát ra tiếng “tạch”. Đúng lúc này, Cát Niên nghe thấy tiếng bước chân Vu Vũ.
Cô cười mở cổng cho cậu.
Bên ngoài không chỉ có Vu Vũ mà còn mấy cậu con trai ăn mặc kỳ quái nhìn có vẻ trạc tuổi Vu Vũ, một hai người lớn hơn Vu Vũ vài tuổi, trên tay các cậu không cầm những quả pháo phát ra tiếng nổ đinh tai mà là thuốc lá.
Cát Niên không ngờ lại có người khác đi cùng, nên cô cứ đứng đó không biết phải làm gì, tay vẫn vịn vào bức tường bên cạnh cửa.
“Hề hề, Vu Vũ, trong nhà cậu còn giấu cả con gái nữa cơ à”. Ai đó bỗng lên tiếng, huých Vu Vũ cười hì hì, bao nhiêu con mắt lập tức nhìn Vu Vũ không chút giấu giếm. Vu Vũ tiến lên phía trước mấy bước, rồi quay người lại, lưng cậu đối diện với Cát Niên, vừa đủ che chắn cho cô.
“Nói cái gì thế, đây là họ hàng của gia đình tớ”. Cậu cười nói.
“Thế thì chúng tớ cũng vào nhà cậu chúc Tết họ hàng, nói chuyện phiếm, có được không?”
“Hôm khác đi. Nhà tớ có khách rồi, lần sau hẹn các cậu đi.” Vu Vũ đóng cánh cửa nhỏ ngay trước mặt mấy cậu bạn, đợi cho tiếng nói của mấy cậu bạn kia xa dần cậu mới cùng Cát Niên đi vào nhà.
Trước khi bước vào cửa, Cát Niên mới để ý thấy tay phải của Vu Vũ cũng cầm một điếu thuốc, thuốc đã châm lửa, khói thuốc đang bay lên.
Cát Niên nhìn Vu Vũ một lúc lâu, rồi lại nhìn điếu thuốc trong tay cậu. Vu Vũ không động đậy, cô cũng không nói gì, chỉ nhướn người giật lấy điếu thuốc, cô lại ngồi lên chiếc ghế ban nãy, lẳng lặng dập tắt đốm lửa trên nền đất.
Vu Vũ có vẻ như mỉm cười, cậu ngồi luôn lên bậc cửa làm bằng gỗ.
“Đến lâu chưa?”
“Không lâu lắm.”
Ngày xưa lúc hai người suốt ngày ở bên nhau, cũng không phải nói mãi không hết chuyện, thường thì cả hai cứ im lặng ngồi bên nhau, việc người nào người ấy làm hoặc chuyện người nào người ấy nghĩ. Thân thiết mà hiểu nhau trong im lặng là điều khiến người ta cảm thấy hạnh phúc nhất trên thế gian này, thế nhưng, lần này sự im lặng của Cát Niên chứa đựng nỗi bất an.
Một lúc sau, Cát Niên nói với Vu Vũ: “Sau này, cứ cuối tuần chúng ta đi đánh cầu lông nhé, tớ biết một sân cầu lông, giá thuê rất rẻ. Chỉ cần không có việc gì đặc biệt, hay không nói là không đến được thì không gặp không về nhé?”
Vu Vũ nhận lời cô.
Mong muốn của Cát Niên rất đơn giản, cô hy vọng được nhìn thấy Vu Vũ nhiều hơn, cô không muốn cậu tụ tập với những người kỳ quái kia, Vu Vũ đang đứng sát ranh giới của một người tốt, cô không muốn có người đẩy cậu sang bên kia. Cát Niên nghĩ, chỉ cần giữ cậu bên mình được nhiều hơn thì cậu sẽ có ít cơ hội hút thuốc cùng những người kia hơn.
Vu Vũ là một người giữ lời hứa, tuần nào cậu cũng tới, có lúc là thứ Bảy, có lúc là Chủ nhật. Lần nào cậu cũng nói trước với Cát Niên thời gian của tuần sau, lúc không có tiền thuê sân, họ lại ra chỗ đất trống của nghĩa trang liệt sĩ để đánh cầu.
Có một vài lần, hai người gặp Trần Khiết Khiết ở sân cầu lông cũ kỹ nhất của thành phố, Cát Niên không hiểu vì sao với điều kiện kinh tế của mình, Trần Khiết Khiết lại chọn nơi cơ sở vật chất và sân bãi đều không tốt này. Trần Khiết Khiết nói, kỹ thuật đánh cầu của cô không tốt, đánh ở đâu cũng vậy thôi.
Mỗi lần Trần Khiết Khiết lại có một người bạn đồng hành khác nhau, những khi chỉ đi một mình, cô lại lịch sự hỏi Cát Niên và Vu Vũ có thể cho cô chơi cùng một hai trận hay không. Dù sao cũng là bạn cùng trường, đối tượng cũng rất dễ thương và hào phóng, Cát Niên không thể quá nhỏ nhen được, cứ vậy vài lần, Vu Vũ và Trần Khiết Khiết cũng trở nên thân thiết.
Rốt cuộc vẫn là tâm tính của một cô gái, có một lần Cát Niên không thể kiềm chế được, khó chịu hỏi Vu Vũ.
“Tiểu hòa thượng, cậu thấy Trần Khiết Khiết xinh không?”
“Xinh”. Vu Vũ thành thật trả lời.
“Còn gì nữa?”
“Còn gì nữa cái gì?”
“À, không có gì.”
Khi Vu Vũ khen người khác xinh, Cát Niên có chút chạnh lòng, nhưng cô lại nghĩ, Trần Khiết Khiết chỉ là xinh thôi, cũng giống như Hàn Thuật trông cũng rất ra dáng, đây đều là sự thật, Vu Vũ chỉ là thấy sao nói vậy. Xinh thì xinh, nhưng cũng chỉ có xinh mà thôi, còn về sau này – không có sau này gì cả!
Thật ra, Trần Khiết Khiết cũng không có thái độ quá nhiệt tình hay si mê gì, cô vẫn luôn cho người ta cảm giác cô là người nho nhã và lịch sự. Do có quan hệ gặp gỡ tình cờ ở sân cầu lông mà ở trường Trần Khiết Khiết cũng khá thân thiết với Cát Niên. Thực ra tính cách con nhà giàu thường đơn giản hơn, cứ so sánh như vậy, Cát Niên không khỏi hổ thẹn vì cái tính nhỏ mọn quá mức của mình. Hơn nữa Trần Khiết Khiết giống như nàng công chúa trong chuyện cổ tích, có bao nhiêu hoàng tử xếp hàng ngoài lâu đài, làm sao cô ấy lại có thể để ý đến Tiểu hòa thượng của cô chứ? .
Thề nguyện là sự trông chờ vô vọng nhất thế gian
Vì sợ hãi nên cần phải dùng những từ ngữ mạnh mẽ để trấn an, liệu có thể thực hiện được hay không là chuyện của sau này, ít nhất thì hai chữ đó có