Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

nghe nói về tin đồn rằng quan hệ của hai người rất thân mật, thậm chí còn có người nói hai người họ thực ra là một đôi. Tuy chuyện này vẫn chưa được chứng minh, nhưng trong mắt những cô cậu thiếu niên ở độ tuổi này, những người xứng với nhau thì nên ở bên nhau, cũng giống như quy luật của các trường cấp Ba là lớp trưởng và bạn quản ca thường có tình cảm với nhau vậy, vì thế Cát Niên quyết định sẽ không bình luận bất cứ điều gì về chuyện cái chổi trước mặt Khiết Khiết, cô xoa vết đau trên đầu nói: “Ừ, không sao.”
Trên đường về nhà, Cát Niên vẫn còn cảm thấy lo lắng, không biết phải nói với mẹ thế nào về vết thương trên đầu đây, cô biết, cho dù cô có nói thật, thì theo thói quen của mẹ, chắc thế nào mẹ cũng nói: “Chắc hẳn là do lỗi của con, chứ không có bao nhiêu người ở đấy, cái chổi lại rơi đúng vào đầu con, không rơi vào người khác chứ?”
Cũng may mà sự thực chứng minh lo lắng của Cát Niên là thừa. Sau khi về đến nhà, cô thấy bố đã đi chở hàng về, cả nhà cùng nhau ăn cơm, Cát Niên đi rửa bát, đi tắm, về phòng và đi ngủ, không ai phát hiện ra chỗ sưng sau đầu cô. Cô thầm cười về những lo lắng hão huyền của mình, cũng giống như vào một cuối tuần mấy tháng trước, cô lén lút trốn đi tìm Vu Vũ, nhưng Vu Vũ lại không có nhà. Một mình cô loanh quanh trên con đường mòn nhỏ trong rừng trúc cho đến khi trời tối, lúc về cô rất lo lắng, sợ rằng sẽ phải chịu một trận mắng mỏ của bố mẹ, kết quả là bố cô đi làm vẫn chưa về, mẹ thì dẫn em trai sang nhà hàng xóm chơi rồi, cả thế giới không ai biết Cát Niên đã biến mất cả một buổi chiều.
Cát Niên nằm trên giường, lấy chiếc lá tỳ bà mà sáng nay cô giữ rất cẩn thận ra ngắm. Cô thấy mình thực ra vẫn rất may mắn, vì dù sao đi nữa vẫn còn một người quan tâm đến cô.
Thực ra cô cũng không yêu cầu phải có nhiều người quan tâm đến mình, có quá nhiều cũng không tốt, trái tim cô cất giấu ở một căn nhà nhỏ nơi rừng sâu nước thẳm, bản thân cô không mong chờ có người đến, chỉ mong người quay về gõ cửa mà thôi.
Đêm đã khuya, Cát Niên nhớ lại từng chi tiết khi gặp Vu Vũ sáng nay, cô không thể nào ngủ nổi, đương nhiên cũng có thể là do vết thương trên đầu vẫn còn đau ê ẩm.
Cô chuyển mình ngồi dậy, nhẹ nhàng bật chiếc đèn bàn lên, giống như những cô gái đang trong độ tuổi thanh xuân khác cô lôi cuốn nhật ký trong ngăn kéo ra nắn nót chép lại những câu khiến cô yêu thích đến rung động trái tim.
Nhà thiếp ở phía Nam Vu sơn, trên một sườn dốc hiểm trở, sớm tinh mơ thiếp là đám mây trên lưng núi, chiều tối hóa thành cơn mưa phiêu du bất định, sớm chiều nào cũng vậy, luôn quanh quẩn bên sườn núi này.
Đây vốn là câu mà Thần nữ Vu sơn trong giấc mơ thổ lộ với Sở Hoài vương trong “Cao Đường phú”, Cát Niên vô tình đọc được rồi thích luôn từ đó. Cô bỏ qua câu thành ngữ tình tứ ẩn chứa phía sau điển cố này, chỉ nhớ được những lời lẽ đẹp đẽ bên ngoài, giống như thói quen xem sách, đọc thơ, nhìn người của cô từ trước đến nay, cô luôn giải thích mọi chuyện theo cách riêng của mình, còn những ý tứ ẩn chứa sau mặt chữ thì có gì là quan trọng chứ.






Sự chờ đợi ngọt ngào
Thân thiết mà hiểu nhau trong im lặng là điều khiến người ta cảm thấy hạnh phúc nhất trên thế gian này, thế nhưng, lần này sự im lặng của Cát Niên lại chứa đựng nỗi bất an.
Hôm có kết quả thi học kỳ, Cát Niên đi theo các bạn đến sân vận động để xem bảng danh dự, trên bảng có công bố tên của mười học sinh đứng đầu các khối. Học sinh tập trung trước bảng thông báo rất đông, Cát Niên phải đợi một lúc mới có thể len vào được chỗ trống, khối Mười trường Trung học số 7 có tám lớp, hơn bốn trăm học sinh, vậy mà cô cũng lọt được vào trong top này, không cao không thấp cô xếp đúng vị trí thứ mười.
Cát Niên là cái tên mới trong bảng danh dự này, cô đã quen với việc im hơi lặng tiếng, chẳng ai biết đến, cũng giống như một giọt nước an toàn trốn vào lòng đại dương, vì vậy khi nhìn thấy ba chữ “Tạ Cát Niên” to đùng trên tấm giấy đỏ kia, cô bỗng cảm thấy thật kỳ quặc. Đương nhiên, dù sao chăng nữa cô vẫn là học sinh, việc thi tốt vẫn là một điều đáng chúc mừng, vì vậy khi các bạn học người ngưỡng mộ người kinh ngạc nói với cô: “Ghê nhỉ, Tạ Cát Niên, lọt vào top 10 của toàn khối cơ đấy”, cô chỉ đáp lại bằng nụ cười xấu hổ và khiêm tốn.
Lúc Hàn Thuật và vài người bạn đi tới, Cát Niên thấy đã đến lúc mình nên tránh đi rồi, không đấu lại được chẳng nhẽ lại không tránh được hay sao?
Không ngờ rằng Hàn Thuật đã nhanh chóng dùng hành động lật đổ quan điểm của cô.
Cát Niên đạp xe về nhà, xe của cô là chiếc xe “Phượng hoàng” bố mẹ mua khi kết hôn, hồi đó xe này thuộc loại xịn, còn bây giờ, có quên không khóa xe thì cũng chẳng ai lấy. Cát Niên dáng người không cao nhưng yên xe lại rất cao, leo lên xe cũng hơi khó khăn, ức chế nhất là cái bánh xe không biết bị hỏng chỗ nào mà cứ chuyển động là kêu “lạch cạch lạch cạch”, có điều ngày nào cô cũng nghênh ngang trên phố như vậy nên cũng vô cảm với vấn đề này từ lâu rồi.
Vừa ra khỏi trường một quãng, Cát