Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

không phải khổ sở. Nhưng Vu Vũ với tội danh dụ dỗ cô con gái vốn ngoan ngoãn của nhà họ Trần, nếu bị phát hiện thì không biết hậu quả sẽ như thế nào, trong đầu Cát Niên không ngừng xuất hiện những ý nghĩ đó.
Không để ý đến họ nữa, không để ý đến họ nữa.
Mày cũng không quản được họ đâu!
Lúc đi họ có thèm để lại lời nào cho mày đâu, sao bây giờ mày phải buồn khổ vì họ làm gì.
Cát Niên nói lẩm bẩm một mình ở chỗ vắng người, nhưng mỗi ngày khi chải đầu, răng lược đều vướng rất nhiều tóc rụng.
Một tuần sau, cô không chịu nỗi nữa, chiều Chủ nhật cô tìm một lý do và đến nhà Vu Vũ. Cậu ấy không ở nhà thì cũng phải nhắn lại vài lời với bà nội, trong lòng Cát Niên vẫn nuôi hy vọng.
Đứng bên ngoài bức tường rào vườn nhà Vu Vũ cũng có thể thấy cây tỳ bà đã cao quá đầu. Cát Niên đã từng nói với cậu ấy, cần trồng nhiều cây hơn trong vườn, nếu không sẽ trở thành chữ “khốn”. Vu Vũ nghe theo lời cô rắc thêm nhiều hạt giống, nhưng mấy cây đó chỉ mọc được thành mầm rồi chết.
Nếu cậu thực sự không trở về nữa, liệu cái cây duy nhất này có chết bởi cô độc hay không?
Đúng lúc đó, cổng nhà cót két mở ra, người đi ra không phải ai khác mà chính là Vu Vũ.
Cát Niên đứng lặng một lúc, rồi cô tự cấu bản thân, không phải là nằm mơ. Chẳng lẽ cậu ấy lại đưa Trần Khiết Khiết đến nhà mình?
Trông tâm trạng của Vu Vũ có vẻ nặng nề, cậu đóng cổng, đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì đó mới quay lại.
“Cát Niên?” Trông cậu vui mừng và có chút ngạc nhiên. “Sao cậu lại tới đây?”
Cát Niên không thể làm như không có chuyện gì xảy ra.
“Tớ đến thăm bác, tiện đường qua đây.” Đám cỏ đuôi chồn đã bị cô bứt vò rồi vứt xuống đất.
Vu Vũ cảm nhận thấy sự lạ thường ở cô, cậu đi đến, cười và nói: “Tớ biết cậu không phải đến thăm bác cậu. Cát Niên, có chuyện gì vậy? Vào trong nhà rồi nói.”
“Không cần đâu.” Cát Niên vẫn chưa chuẩn bị tinh thần gặp Trần Khiết Khiết ở nhà Vu Vũ.
“Cậu vào đi.”
“Cô ấy có ở đây không?”
Vu Vũ im lặng nhìn Cát Niên. Quen nhau đã nhiều năm như vậy, hôm nay Cát Niên mới phát hiện ra đồng tử của Vu Vũ màu nâu nhạt, thoạt nhìn sẽ thấy trong đó có nhiều khoảng trống không nói ra được bằng lời, có lẽ chính đôi mắt ấy làm cho cậu trông có vẻ tĩnh lặng và hư vô.
Cậu kéo Cát Niên vào nhà. Nhìn là có thể thấy trong phòng ngoài bà nội ra thì chẳng còn ai cả.
Cát Niên không hiểu gì cả: “Trần Khiết Khiết đâu? Cậu có biết Trần Khiết Khiết đã bỏ nhà đi không? Mọi người đều đang đồn nhau cô ấy bỏ trốn cùng một người con trai, Vu Vũ, cậu đừng giấu tớ nhé?”
Vu Vũ ngồi bên giường của bà nội, trông bà trở mình có vẻ mệt nhọc, căn phòng cũ kỹ tràn ngập mùi khói thuốc bắc.
“Tớ biết cậu ấy đã bỏ nhà đi, nhưng không biết cậu ấy đi đâu.”
Tuy trong lòng Cát Niên vẫn còn oán hận Vu Vũ, nhưng cô lại không hề nghi ngờ lời nói của cậu.
“Không… không phải cô ấy đi cùng cậu sao?” Cát Niên cúi đầu hỏi.
Bà nội lên cơn ho, Vu Vũ không kịp trả lời, một lúc sau cơn ho của bà mới dịu đi.
“Đúng, cô ấy bảo tớ đi cùng. Nhưng cậu biết đấy, tớ không thể đi được.” Vu Vũ nói với giọng lạnh nhạt.
Cát Niên thấy chua xót trong lòng: “Vì bệnh của bà nội à?”
“Đó chỉ là một lý do. Tớ lo mình không phải là kiểu người mà cô ấy mong đợi, cũng không có khả năng gì cả. Tớ có thể đi đâu đây? Tớ thậm chí còn không biết có thể đem lại điều gì cho cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn cố chấp như vậy.” Khi nhắc đến Trần Khiết Khiết, có điều gì trong đôi mắt nâu nhạt ấy? Yêu thương ư? Hay là sự hối hận bồng bột?
“Cho nên cô ấy đi một mình à?” Giọng Cát Niên càng trở nên yếu đuối hơn.
Vu Vũ gật đầu, khóe môi hiện rõ vẻ bất mãn với bản thân.
“Có lẽ cô ấy rất thất vọng vì tớ.”
Đúng vậy, đương nhiên là thất vọng rồi. Hy vọng chẳng phải đều là tự mình cho mình hay sao, vì vậy thất vọng là phải rồi.
Cát Niên thực sự không hiểu phải quyết tâm như thế nào Trần Khiết Khiết mới có thể rời bỏ ngôi nhà ấm áp của mình, lại không nhận được lời hứa nào của Vu Vũ, một mình đi đến nơi xa. Chắc cô không bao giờ dũng cảm được như vậy.
Bà nội lại tiếp tục ho, Cát Niên đến giúp bà vuốt ngực để bà thở dễ hơn.
Khi người ta già, chỉ cần nhìn đôi bàn tay là có thể thấy được sự tàn tạ của thân thể.
“Bà nội ốm bao lâu rồi? Đã đi khám chưa?”
Vu Vũ lấy khăn bông lau nước bọt ở khoé miệng bà nội.
“Lần nào cũng đi khám. Người ở trạm y tế nói không chữa được, phải đưa lên bệnh viện tốt ở thành phố khám.” Cậu quay lại cười với Cát Niên: “Thực ra, họ cũng khuyên tớ nên bỏ cuộc.”
Bà là người thân duy nhất của Vu Vũ, cũng là người đã nuôi nấng cậu.
Cảm giác bất lực ấy cũng đã len lỏi vào tim Cát Niên: “Làm thế nào bây giờ?” Câu nói đó thực ra rất trống rỗng.
Vu Vũ cầm chiếc khăn trong tay: “Bán nhà.” Cậu ấy nói như vậy chẳng khác gì nói rằng: “Hôm nay thời tiết khá đẹp.”
Trên người cậu chẳng có thứ gì quý giá, chỉ có căn nhà cũ nát này. Bán căn nhà này liệu được bao nhiêu tiền? Ai sẽ mua nó đây? Số tiền bán nhà liệu có đủ để chữa căn bệnh cho bà nội đã hắt hiu như ngọn nến trước gió không? Nếu có may mắn cứu được thì r