Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

ậu và Vu Vũ.” Trần Khiết Khiết nói như vậy.
Cát Niên không nghĩ rằng bọn họ sẽ bị loại sớm, cho dù Trần Khiết Khiết nghĩ vậy thì người đánh đôi với cô chưa chắc đã nghĩ vậy. Cát Niên đã từng từ chối lời mời đánh đôi của Hàn Thuật, không biết khi thấy tên cô trong danh sách đấu thủ, cậu ta sẽ tức giận như thế nào.
Trước mặt người khác, Hàn Thuật không hề tỏ ra điều gì khác lạ, có người nói cậu có thể tìm người đánh đôi khác thích hợp hơn, cậu ta cười nói: “Thi đấu cốt là chơi cho vui, giải trí một chút, thắng thua không quan trọng.”
Trước hôm thi đấu một ngày, trước bữa cơm Cát Niên nhận được một cuộc điện thoại.
“A lô, ai đấy?”
“Tôi đây.”
Vừa nghe thấy giọng nói này Cát Niên đã rợn hết da gà. Thấy bố vừa ra ngoài mua thuốc lá, mẹ đang nấu cơm dưới bếp, trong phòng khách chỉ còn lại cô và Vọng Niên đang chăm chú xem hoạt hình, cô tạm yên lòng.
“Xin chào quý khách… số máy quý khách… à vừa gọi… à số máy này… à hộp thư tin nhắn, xin mời tắt máy… à không, mời để lại lời nhắn sau tiếng bíp…”
Chỉ nói có bao nhiêu đó mà cô run rẩy dựng cả tóc gáy.
Phía bên kia im lặng một lát rồi có tiếng đặt máy rất mạnh. Cát Niên không biết liệu cậu ta có để lại lời nhắn thật không.
Cơm tối xong xuôi, Cát Niên làm công việc rửa bát hằng ngày của mình, vòi nước đang xả nước, Vọng Niên lại không ngừng đùa nghịch quanh cô, lúc thì nghịch mấy chiếc chén đĩa chị đã rửa sạch, Cát Niên cũng không buồn hưởng ứng.
Lúc này, bố cô gọi với sang từ bên phòng khách, hình như nói cô có điện thoại.
Cát Niên đang dùng hết sức lấy tóc của mình từ trong khẩu súng của Vọng Niên ra, trả lời vọng ra từ trong bếp: “Vâng con lên ngay.”
Cô còn chưa kịp lau khô nước trên tay thì mẹ đã đi vào giục: “Làm gì cũng chậm rề rề, người ta đang đợi đấy.”
Cát Niên không dám cãi lời, đến bên điện thoại, cô nghe thấy bố mẹ nói với nhau: “Thằng bé này giống hệt cha nó, cư xử vô cùng lễ độ, đôi lúc còn hơi khách sáo quá.”
Trong lòng Cát Niên hồi hộp không yên, cái tên âm hồn đó vẫn còn chưa tiêu tan hết sao.
Thấy cô do dự chần chừ, mẹ cô bực mình nói: “Mất hồn à? Con trai của Viện trưởng Hàn gọi cho con về việc thi đấu cầu lông, cùng tuổi với nhau mà sao con lại kém xa nó thế hả?”
Cát Niên không chần chừ nữa, nhấc điện thoại lên nghe.
Phía bên kia bắt đầu lên tiếng: “Xin chào, đây là trung tâm dịch vụ tin nhắn.”
Cát Niên mơ hồ ờ một tiếng.
Hàn Thuật lập tức mở máy.
“Cậu ngốc nghếch thì đã đành, nhưng nghĩ là mình có thể bắt chước được một người bình thường thì cậu hơi nhầm rồi đấy. Làm gì có trung tâm tin nhắn nào mà lắp ba lắp bắp như cậu, tôi chưa bao giờ gặp loại người như cậu, ngoài nói dối ra cậu còn biết làm gì nữa hả?”
Tuy bố đang xem báo, mẹ đang đan áo len, nhưng Cát Niên biết rằng họ đều đang lắng nghe, tất nhiên cô không thể thất lễ với người vô cùng lễ độ thậm chí đôi lúc khách sáo này được.
Cô nói: “Ừ, cảm ơn.”
“Cậu không muốn đánh đôi với tôi thì cứ nói thẳng ra, tôi cũng chỉ hỏi qua loa cho biết. Nhưng sao cậu phải nói cậu không có thời gian? Nói thẳng là cậu đã hẹn với cái cậu trường bổ túc dạy nghề gì đó thì đã sao?”
Cát Niên sợ tiếng trong điện thoại vọng ra ngoài bèn lấy tay che ống nghe lại.
“Theo cậu thì sao?”
“Theo tôi á? Tôi rất ghét cậu lừa dối tôi! Cậu coi tôi là đồ ngu ngốc, cậu đã bao giờ nói một lời chân thật chưa hả?”

Cát Niên không lường trước được sự việc sẽ đến mức này.
“Như vậy cũng được, cậu thích đánh đôi với ai là quyền tự do của cậu, nếu thua, cậu tự chịu trách nhiệm…”
“Ừ, thế tớ không làm lỡ thời gian của cậu nữa, cảm ơn nhé!”
“Cậu nói gì… Cậu dám đặt máy à!”
Cát Niên nói nhỏ: “Không có gì, cậu bận việc đi, chào nhé!”
Đặt điện thoại vào chỗ cũ, Cát Niên lại lo cậu ta gọi lại.
“Con học cùng lớp với Hàn Thuật à?” Bố cô nhô đầu khỏi tờ báo hỏi.
“À, lớp bên cạnh ạ.”
“Bố cứ nghĩ hai đứa không quen nhau.”
Cát Niên không biết trong mắt bố cô có ý dò xét gì không. Trong chuyện tình cảm nam nữ cha mẹ cô vô cùng cẩn thận và bảo thủ, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị mắng “con gái không ra gì”, vì vậy trước mặt họ nhắc đến chuyện bạn khác giới phải cực kỳ cẩn thận, nói sai một câu là sẽ lớn chuyện.
“Con chỉ quen sơ sơ, không biết rõ lắm, bình thường cũng không nói chuyện, bọn con cùng đăng ký thi đấu cầu lông, thầy giáo phụ trách thể dục ở trường bảo cậu ấy báo cho con những điều cần chú ý không có trong thông báo của ban tổ chức.” Cát Niên nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh, đúng như lời Hàn Thuật nói, cô đúng là kẻ nói dối siêu hạng.
Bố nhìn cô rồi lại cúi xuống đọc báo: “Hàn Thuật còn được, những cậu con trai khác con tránh xa ra đấy.”
Cát Niên ngoan ngoãn gật đầu, bố mẹ cô có ấn tượng rất tốt về Viện trưởng Hàn, đây là một điều quá rõ ràng.
May mà buổi tối hôm đó điện thoại không kêu thêm lần nào nữa.
Để không làm ảnh hưởng đến việc học, các trận thi đấu cầu lông được xếp kín trong vòng một tuần. Ba giờ chiều hằng ngày học sinh tham gia thi đấu của các trường được đưa đến địa điểm thi đấu đã định trướ


Ring ring