XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

ồi họ sẽ ở đâu?
Nhìn đâu cũng thấy vấn đề, vấn đề nào cũng lớn tựa ngọn núi, Cát Niên không vượt qua được. Nhưng nếu là cô, cô cũng sẽ chọn cách duy nhất đó.
“Nhưng may là cũng có người trả giá rồi.” Vu Vũ cố thông báo “tin vui” đó bằng giọng vui vẻ nhất có thể.
“Ai vậy?”
“Lâm Hằng Quý.”

Cát Niên dường như đã bật cười, cảm thấy đắng ngắt ở cổ họng và cả hơi tanh nữa.
“Hắn ta là người duy nhất đồng ý mua nhà bằng tiền mặt. Hơn nữa giá cũng không thấp, mười bảy ngàn tệ.”
“Cậu tin hắn ta à?”
“Không tin thì còn biết làm thế nào. Ngày mai phải đưa bà vào viện rồi, giấy tờ cũng thảo xong rồi, hắn ta trả trước tám ngàn tệ, đó là tiền viện phí, số còn lại trả sau.”
Cát Niên không nói gì nữa, bà nội ho không ngớt, người bệnh rất sợ gió, nên phòng đóng rất kín, cô thấy dường như mình không thở được nữa.
“Tớ đi đây. Lát nữa còn phải qua nhà trẻ đón Vọng Niên.”
“Ừ, để tớ tiễn cậu ra bắt xe, cẩn thận nhé.”
“Ừ.”
“Cát Niên!”
Cát Niên đứng ở đó, lát sau, cô lấy một vật từ trong túi ra, đặt vào bàn tay Vu Vũ, rồi nắm tay cậu lại.
Đây là năm mươi tệ tiền ăn sáng và tiền tiêu vặt một tháng bố cho Cát Niên, cô đã đưa tất cả cho Vu Vũ.
Vu Vũ nhìn xuống, lông mi cậu dài và mỏng, nhìn tựa như con mưa nhỏ phủ lên cao nguyên hoang vắng.
“Cát Niên, nếu bà tớ khỏi bệnh, chúng mình đăng ký thi đấu đôi nam nữ giải cầu lông thành phố nhé.” Dường như cậu đang nói tới một lời thề không thể trở thành hiện thực, buồn rầu.
“Ừ.” Cát Niên gật đầu, cô đặt tay lên khung cửa, chiếc cửa gỗ vài chục năm tuổi đã bị mọt xông hết, nếu lôi ra có lẽ bên trong có đến hàng ngàn cái lỗ.
“Vu Vũ, tớ có một đề nghị.”
Cát Niên quay lại, đối diện thẳng với Vu Vũ, cô cảm thấy Vu Vũ cũng đang lắng nghe cô.
“Nếu cậu thực sự coi mình là người bạn quan trọng nhất, thì dù sau này cậu có đi đâu, đi với ai, đi bao xa, có trở lại hay không… trước khi đi xin cậu hãy nhớ chào tạm biệt mình, có được không?”
Vu Vũ chỉ cần nói: “Được” hay “Không”, hoặc gật đầu và lắc đầu.
Nhưng cậu nói: “Tớ hứa!”
Cậu ấy cũng cảm thấy bất an rồi sao? Đã quên rằng hứa hẹn là sự yếu đuối khó tin nhất.
Mười sáu ngay sau khi Trần Khiết Khiết bỏ đi, trong một giờ truy bài buổi sáng, khi các bạn khác đã quen với chỗ trống bên cạnh Cát Niên, Trần Khiết Khiết đeo cặp đi vào lớp học trước năm mươi đôi mắt kinh ngạc của mọi người, phá vỡ mọi sự im lặng.
Giờ truy bài bình thường lúc nào cũng rộn tiếng xì xào, cô chào Cát Niên vẫn tự nhiên như ngày nào, xem qua một chút tiếng Anh rồi lại vùi đầu vào tô vẽ móng tay mình, mùi sơn móng tay lâu không ngửi thấy càng làm cho sự tò mò của mọi người lên tới đỉnh điểm, cô ấy thì cứ như thể hôm qua trước khi nghỉ học nói “bye bye” với các bạn rồi vậy.
Trần Khiết Khiết đã trở lại, cũng bất ngờ như lúc bỏ đi, bây giờ cô ấy lại bất ngờ quay lại vị trí của mình. Xem ra cả trường và các thầy cô đều được chào hỏi trước, nên không ai có ý kiến gì về việc này, cũng không ai thấy bất ngờ gì cả.
Chiều hôm đó, một tờ thông báo phê bình việc trốn học của Trần Khiết Khiết được dán lặng lẽ ở một góc trên bảng tin trong sân trường, chỉ vài ngày sau nó lại được gỡ xuống, thế là mọi chuyện được kết thúc bằng một dấu chấm không hề tương xứng chút nào.
Trần Khiết Khiết vẫn như trước, đi lại thướt tha, mỉm cười chào người quen, đôi lúc có quay lưng lại cũng có vẻ như không thấy những ánh nhìn lạ lùng. Nhìn cô như vậy nên không ai dám hỏi han xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao cô bỏ đi, và tại sao lại trở về. Cát Niên cũng nằm trong số đó.
Thế nhưng, trong một buổi chiều tự học buồn tẻ, Cát Niên đang học thuộc nguyên lý kinh tế học, Trần Khiết Khiết vẫn đang núp mình sau chồng sách, nói chậm rãi: “Cậu nói đúng. Câu đó cậu ấy cũng đã nói một lần.”
“Hả? Gì cơ?” Cát Niên ngây người ra một lúc mới chuyển sự chú ý về phía sau cô.
“Cậu ấy nói: ‘Mình không thể đưa cậu đi được.’ Giọng điệu giống hệt cậu. Hai người đúng là bạn thân từ nhỏ có khác.” Trần Khiết Khiết vừa nói vừa cười, cô gầy đi rất nhiều.
“Sao cậu lại quay về?” Cát Niên nhân tiện hỏi.
“Mình tưởng mình đã được tự do, ai ngờ khi ở Tam Á mình bị trộm, ngoài mấy bộ quần áo ra chẳng có thứ gì đáng giá.” Trần Khiết Khiết cứ như đang kể chuyện cười không liên quan gì đến mình. “Lúc đó mình mới biết mình sẽ chẳng đi được tới đâu cả. Mình không có khả năng mưu sinh, không biết chịu khổ, cũng không biết quan sát thái độ người khác, mình chỉ như những con vẹt được nuôi trong lồng thôi, có cánh nhưng không thể bay cao được. Cho nên mình đi loanh quanh suốt một ngày, rồi mượn điện thoại gọi cho mẹ mình, ngay tối hôm đó họ chạy tới. Bố mẹ mình đều không dám nói nặng lời với mình, họ sợ mình bị kích động, sợ mình lại chạy mất, ai cũng chiều chuộng mình, cửa sổ và ban công trong nhà đều bị bịt chặt, he he.”
“Sao cậu phải khổ thế.” Cát Niên quay cây bút chì trong tay một cách vô thức. “Ngay từ đầu cậu đã phải hiểu rằng, Vu Vũ không giống cậu.”
Trần Khiết Khiết nói tiếp: “Cậu ấy nói không thể cho mình thứ gì… Nhưng mình không cầ