pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.

“hiểu nhau” ư? Ở bên kia lưới, Hàn Thuật đang cười nhạo, cậu ta thắng hiệp này rồi.
Cát Niên thấy khát nước, khi hai bên đổi sân, cô biết Vu Vũ muốn nói gì đó trong lúc này, nhưng cô chỉ chú tâm vào trận đấu, những chuyện khác không đáng để cô bận tâm.
Không biết có phải vì muốn thắng hay không mà trong hiệp tiếp theo Vu Vũ tấn công và đánh vô cùng quyết liệt, Cát Niên cũng cố gắng hết sức để tập trung vào trận đấu, điều này giúp họ dẫn trước Hàn Thuật và Trần Khiết Khiết. Sau mười một phút, hai bên nghỉ ngơi giữa giờ một phút, lần này Vu Vũ yên lặng. Cát Niên thử không để ý đến cậu, nhưng muộn rồi, cô không dừng được liếc mắt nhìn cậu một cái. Cậu dựa vào một bên, môi bạc phếch, khuôn mặt gầy gò lộ rõ hàng mi nhạt như dãy núi xa xăm.
Đây rõ ràng là triệu chứng cho thấy cơ thể cậu không khỏe, trái tim Cát Niên bỗng thắt lại, tiếng còi tiếp tục trận đấu đã vang lên, bốn người quay trở lại sân.
Hàn Thuật là một người muốn giỏi tất cả mọi thứ, cho dù làm gì cậu ta cũng không muốn xếp sau người khác, nhất là hôm nay đối thủ của cậu ta lại là Vu Vũ và Cát Niên. Hơn nữa, Viện trưởng Hàn bớt thời gian vàng ngọc đến xem con trai thi đấu, nên cậu càng muốn chứng tỏ với bố mẹ mình. Thấy tỷ số chênh lệch hơi xa, cậu ta đã đánh rất quyết liệt trong mười hai phút tiếp theo, dùng hết sức mình vụt cầu, tấn công vô cùng quyết liệt.
Cát Niên thực sự thấy mệt, cho dù đã tự bảo bản thân phải chú tâm vào trận đấu nhưng hơi thở mỗi lúc một nặng nề của Vu Vũ dường như sát ngay bên tai cô, chỉ cần cô phân tâm một chút thậm chí có thể thấy mồ hôi chạy xuống từ trên trán cậu. Nhịp tim của cô không biết từ bao giờ cùng nhịp với hơi thở của Vu Vũ, mỗi lúc một nhanh và gấp hơn.
Sau khi Hàn Thuật ghi điểm nhờ phát cầu, Cát Niên đề nghị trọng tài cho dừng trận đấu. Vu Vũ phải thở một chút, không thể cứ cố mãi như vậy được.
Trọng tài tới hỏi tình hình, Hàn Thuật cười khẩy nói với giọng vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Lúc nãy mới nghỉ mấy chục giây rồi, thể lực như thế mà cũng đi thi đấu làm gì?”
Cậu dường như thấy ánh mắt lạnh lùng của Cát Niên đang đỡ Vu Vũ nhìn về phía mình, trong lòng không khỏi bất bình: “Sao không tập luyện cho khoẻ đi rồi hãy đến thi đấu? Tôi không muốn thắng một kẻ yếu đuối chút nào.”
Trần Khiết Khiết cũng đi xuyên qua lưới hỏi thăm tình hình Vu Vũ. Trông dáng điệu của cô, Cát Niên hiểu rằng cô ấy không biết gì về bệnh cũ của Vu Vũ.
Vu Vũ từ chối quyết định tạm dừng trận đấu của trọng tài, cậu không để cho bất cứ ai đến đỡ mình, lau mồ hôi trên tay vào áo rồi hít thở sâu vài lần, nói: “Xin lỗi, có thể tiếp tục được rồi.”
Trần Khiết Khiết lắc đầu vẫn chưa muốn đi. Vu Vũ cười gượng gạo: “Cảm ơn cậu, cậu qua bên kia đi.”
Hàn Thuật phát cầu ngày một hiểm hóc, như thể cậu ta biết Vu Vũ đã thấm mệt, muốn Vu Vũ chạy càng xa càng tốt để làm cậu mất nhiều sức hơn.
Thi đấu thì tất nhiên phải có thắng thua, hơn nữa người ta lại nắm được nhược điểm của mình rồi. Cát Niên rất hiểu tính cách Hàn Thuật, nhưng trong lòng không khỏi tức giận, cô chưa từng có ý định trêu tức cậu ta, vậy mà hết lần này đến lần khác cậu ta dồn cô đến cùng, đúng là ép người quá đáng!
Cô vốn dĩ rất ít khi phẫn nộ, nhưng một khi răng đã nghiến chặt, dưới tay cũng lên gân, lúc tỷ số là 13-13, cô đập cầu rất mạnh, cầu lao vút về phía Hàn Thuật, trúng vào má phải của cậu ta.
Lần này cô dùng lực khá mạnh, đánh vào chỗ nào bị hở ra trên người cũng sẽ rất đau, không riêng gì mặt. Hình như lúc cầu “hôn” mặt Hàn Thuật, Cát Niên có nghe thấy cậu ta đang chửi rủa gì đó, mọi người lập tức kéo lại vây quanh cậu ta, ngoài nhân viên y tế còn có bạn học và mẹ cậu ta. Hàn Thuật cầm tờ giấy ăn mọi người đưa cho, bịt miệng, hình như cũng nhổ ra nước bọt xen lẫn máu, có bạn nữ nhìn thấy kêu lên kinh hãi. Đám đông vây lại hỗn độn, cuối cùng Hàn Thuật thuyết phục mẹ mình trở về chỗ ngồi, dùng vợt nhặt cầu lên, cắn răng chỉ về phía Cát Niên và Vu Vũ, yêu cầu tiếp tục trận đấu.
Những phút tiếp theo của trận đấu không có gì mô tả được, Hàn Thuật trong lòng như lửa đốt, phát cầu ra ngoài mấy lần, Trần Khiết Khiết càng mất tinh thần hơn, Vu Vũ thể lực giảm sút, Cát Niên vừa phải ứng phó với Hàn Thuật, vừa phải để ý đến tình trạng của Vu Vũ, trình độ của hai bên đều giảm sút nhiều, nhưng lọ thuốc súng âm ỉ mãi rồi cũng phải nổ, trên khán đài mọi người bắt đầu thì thầm vào tai nhau.
24-21, Hàn Thuật phát bóng lỗi, tặng cho đối phương mấy điểm, đành nhìn đối phương thắng hiệp này, Cát Niên vui lên đôi chút. Cho dù kết quả hiệp cuối cùng là thắng hay thua cô cũng phải mài bớt đầu nhọn của Hàn Thuật đi, hơn nữa là vì Vu Vũ, cô biết trong lòng Vu Vũ cũng có điều bức xúc, tuy cậu không biểu hiện ra mà thôi.
Cô mong Vu Vũ có thể cảm nhận ánh mặt trời đang ở phía trước, nhưng vừa nhìn sang, cảm giác vui mừng trong cô đã nguội bớt một nửa, mặt Vu Vũ không còn là màu trắng bệch nữa, môi cậu đã chuyển sang màu tím ngắt. Cát Niên biết chuyện như vậy là hỏng, đã lâu bệnh của cậu không tái phát, không thể gắng gượng được bao lâu