Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.
c, tuy lịch thi đấu rất dày nhưng tuổi học trò hoạt bát và nghịch ngợm, chỉ cần không phải đi học là cảm thấy vô cùng sung sướng rồi, không mấy ai thấy mệt mỏi cả.
Trong vòng thi đấu loại Vu Vũ và Cát Niên thi đấu tương đối thuận lợi, so với các cặp đối thủ mới ghép đôi khác thì họ có ưu thế rõ rệt là rất ăn ý, bởi từ ngày bắt đầu tập cầm vợt họ đã tập luyện cùng nhau. Sau khi lọt vào vòng chung kết một cách nhẹ nhàng, hai người lại tiếp tục lọt vào vòng loại trực tiếp với thành tích sáu trận thắng một trận thua.
Cát Niên không đặt nhiều kỳ vọng vào giải đấu này, kết quả này cũng đã đủ mãn nguyện rồi, nhưng Vu Vũ nói nếu đứng trong top 3 thì sẽ rất có lợi cho Cát Niên trong kỳ thi đại học sắp tới, bởi vì đây là giải đấu quy mô thành phố.
Thể lực cậu ấy vốn đặc biệt, bình thường không sao, nhưng với lịch thi đấu dày đặc như thế này, cũng thấy khá gay go.
Trong vòng đấu loại trực tiếp 16 lấy 8, Cát Niên đã nhận thấy thể lực của Vu Vũ bắt đầu sa sút, sau khi chạy đi chạy lại mặt cậu trắng bệch. Đến giờ nghỉ, Cát Niên nói đi nói lại với cậu rằng thắng thua không quan trọng, không cần thiết phải cố đến như vậy, hai người đã thắng một mạch vào đến vòng loại này thì cho dù có thua cũng không có gì là đáng tiếc. Vu Vũ nghe lúc đó nhưng khi vào sân cậu lại chơi hết sức mình như cũ.
Đối thủ của họ đã lọt được vào vòng 16 đội thì đương nhiên cũng không kém cỏi, đội của Cát Niên đứng hạng hai trong bảng B, phải gặp đối thủ hạng nhất trong bảng A. Hai học sinh lớp Mười hai của trường Trung học số 6 thể lực rất tốt, hơn nữa họ có ưu thế hơn về chiều cao, trận đấy này mất rất nhiều công sức, đến hiệp thứ ba mới thắng được nhờ một sai lầm của đối phương.
Hôm lọt vào vòng tám đội, Cát Niên đã viện cớ để mở tiệc chúc mừng cùng Vu Vũ. Trận này hai người thắng được nhưng đều rất mệt mỏi, nhất là Vu Vũ, cô lo sức cậu không thể chống đỡ nổi. Nhưng cũng may là thắng, Cát Niên cũng trở thành đôi thứ hai của trường Trung học số 7 lọt vào vòng tám đội.
Ngày thi đấu vòng tám lấy bốn là một ngày đặc biệt, vì trận đó đối thủ của họ là Hàn Thuật và Trần Khiết Khiết.
Ngoài nội dung đôi nam nữ, Hàn Thuật còn đăng ký tham gia đơn nam, và đã giành giải ba trong nội dung đơn nam vừa kết thúc trước đó. Khả năng thực sự của cậu ta thế nào Cát Niên chưa biết, nhưng nội dung đơn nam năm nào cũng có rất nhiều người đăng ký, cạnh tranh rất khốc liệt, cậu ta có thể giành được vị trí đó lại cộng thêm tính cách cầu toàn thì quả là đối thủ không dễ đánh bại. Tuy vậy cậu ta lại chọn đánh đôi cùng Trần Khiết Khiết, điều này làm cho nhiều người ngạc nhiên, nhưng cho dù Trần Khiết Khiết đánh kém thì cũng không thể coi thường được.
Trận đấu hôm đó được tổ chức tại sân cầu lông của trường Đại học G, trọng tài phát loa yêu cầu các tay vợt lên ký tên. Cát Niên đã ký tên sau Hàn Thuật, vô tình nhìn về phía khán đài, thấy bố mẹ Hàn Thuật cũng đến xem con thi đấu. Họ ngồi ở hàng ghế đầu, Hàn Thuật đang đứng khởi động ở gần phía họ, mẹ cậu ta lau mồ hôi cho con, Viện trưởng Hàn còn đang dặn dò con điều gì đó.
Cát Niên từ trường đến thẳng đây, cô đã hẹn Vu Vũ đến sớm nửa tiếng, nhưng loa gọi các cầu thủ đến ký tên đã lần thứ hai mà vẫn không thấy bóng dáng cậu ấy đâu. Vu Vũ không phải người không đúng giờ, nhưng điều làm Cát Niên cảm thấy lo lắng hơn là, Trần Khiết Khiết cũng không thấy đâu.
Theo thông lệ, nếu loa gọi lần thứ ba mà tay vợt vẫn không đến thì coi như bỏ cuộc. Từ lúc đó tới lúc trận đấu bắt đầu vẫn còn mười phút, Cát Niên chủ động xin hội đồng trọng tài cho mình ra ngoài tìm xem Vu Vũ có xảy ra chuyện gì trên đường không. Bởi hai bên đều còn đang thiếu người nên trọng tài quyết định cho thêm mười phút, trận đấu tạm thời huỷ bỏ.
Cát Niên chưa từng đến trường Đại học G bao giờ, không gian rộng lớn của ngôi trường quả thực rất dễ làm người ta mất phương hướng, tuy đã thuyết phục được trọng tài, nhưng thực ra cô cũng không biết phải tìm Vu Vũ ở đâu.
Nhưng cô cũng không mất nhiều thời gian tìm kiếm, ra khỏi sân cầu lông, bên trái có khu vườn của một học viện, cỏ cây um tùm, chim hót líu lo. Giữa khu vườn có một bức tượng cao lớn. Cát Niên tiến gần lại, mới thấy ở đế tượng khắc mấy chứ “Mạo Dĩ Thăng tiên sinh”. Sau lưng bức tượng hiện ra một bóng hình quen thuộc.
Cát Niên vẫn hơi nghi ngờ, đi vòng qua một dãy ghế đá, từ đây, cô có thể nhìn rõ hai người phía sau bức tượng, người con trai đeo một chiếc ba lô đựng vợt, mặc áo trắng thân hình mảnh dẻ, tóc ngắn như mới mọc, mái tóc cột cao của người con gái lấp lánh trong ánh mặt trời, cô gái ôm chặt lấy tay cậu con trai, móng tay sơn màu đỏ. Họ ngồi yên lặng như vậy bên nhau, một lúc lâu, người con trai đưa cánh tay nãy giờ để xuôi bên người lên vuốt tóc người con gái.
Trong vườn có một loại cây kỳ lạ, hoa nhỏ màu vàng, nở rất nhiều, nhưng không có mùi hương gì cả. Cát Niên đứng dưới cây hoa, gió thổi làm cánh hoa bay lã chã, cô thấy mình như đang bay theo cánh hoa vàng nhỏ xíu đó, bay lên, rồi lại rơi xuống, gần lại rồi lại vút ra xa, không tự chủ được, muốn khóc m