Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
ng suốt của mình nếu còn tiếp tục nhúng tay vào.
Hàn Thuật nói đây là chuyện “giữa hai người bọn họ”, quăng một câu lạnh lùng như vậy xong, mắt anh ta không rời khỏi Tạ Cát Niên, còn Cát Niên từ đầu tới cuối chỉ im lặng cúi đầu.
“Không cần đâu.” Giọng Cát Niên lộ vẻ chán chường mệt mỏi, “Làm loạn đủ rồi chứ, Hàn Thuật.”
Đây là câu đầu tiên Cát Niên nói với anh sau lần chạm mặt vô tình này.
Hàn Thuật chậm chạp hạ cánh tay đang cầm áo khoác xuống, lời nói lạnh buốt hơn cả gió đêm trong nháy mắt làm máu trong huyết quản anh đóng băng.
Anh khoác chiếc áo lên tay, nhìn ông già Noel được dùng để mời chào khách trước cửa hàng thời trang, anh bỗng cảm thấy mình thật giống chú hề đáng thương trước mặt cô.
Anh bật cười, bắt đầu kiểu tự trào quen thuộc, “Thật không hiểu sao lúc nào anh cũng sừng sững xuất hiện trước mặt em với cái bộ dạng xán lạn ngớ ngẩn này.”
Cát Niên không cười, anh cũng không ngạc nhiên. Hàn Thuật gượng cười, tự đẩy mình đến cực điểm của sự khó chịu, cuối cùng anh chọn cách không làm khó mình nữa, giải thoát cho đôi môi đang diễn đến cứng đờ.
“Vừa rồi điều anh nói với Đường Nghiệp không phải chỉ nói chơi thôi đâu, muốn anh quỳ xuống xin em cũng không sao cả, chỉ cần chúng ta có thể nói chuyện, chỉ cần khiến em có thể thấy dễ chịu hơn… cần anh quỳ xuống xin em không?” Anh níu lấy hai bàn tay lạnh như băng của Cát Niên.
Trong cơn gió lạnh, hai người không ai có thể sưởi ấm ai.
Cát Niên cảm thấy quá đỗi hoang đường, cô sợ Hàn Thuật bốc đồng lên nói được là làm được, vội vàng giật tay ra lùi lại vài bước, “Đừng, đợi tôi đi rồi anh muốn quỳ ai thì quỳ, có quỳ thế nào cũng mặc anh.”
“Vậy em nói một câu xem, anh phải làm thế nào mới được đây?”
Đừng nói đến chuyện trở thành kẻ hề được mọi người yêu mến, ngay đến hạ màn anh còn không biết làm sao. Trong ấn tượng của Cát Niên, Hàn Thuật là người tự tin đầy mình, thêm chút ngạo nghễ không sợ trời đất, lòng tự tôn của anh quá cao, tính khách khí thường ngày cũng luôn là kẻ trên dành cho kẻ dưới. Vậy mà lúc này đây, anh như một đứa trẻ cứ đi, đi mãi mà không tìm thấy nhà, chỉ một giây trước khi trời tối bỗng kinh hoàng nhận ra trước mặt không có nổi một con đường.
Cát Niên hoàn toàn không phải là người phụ nữ có trái tim sắt đá, thừa nhận rằng cô không quên nổi chuyện cũ, nhưng cô cũng chưa từng nghĩ trừng phạt Hàn Thuật sẽ khiến cô vui hơn một chút. Bởi vì cô và Hàn Thuật là hai người riêng rẽ, Hàn Thuật có nỗi khổ của Hàn Thuật, Tạ Cát Niên có nỗi khổ của Tạ Cát Niên, tăng của người này không có nghĩa là giảm của người kia, hà tất phải làm vậy?
“Tôi từng nói tôi tha thứ cho anh cũng không phải chỉ nói chơi. Anh thực sự không cần làm thế này, Hàn Thuật, anh sống cuộc sống của anh, để tôi sống cuộc sống của tôi, thu xếp như vậy là cách tốt nhất cho cả hai chúng ta.”
Nhưng, một lời tha thứ từ miệng Cát Niên không phải sự khoan dung Hàn Thuật cần, cũng không thể cứu rỗi anh khỏi cơn ác mộng hàng đêm. Anh thốt ra câu hỏi đã quẩn quanh trong lòng anh suốt mười một năm nay, “Nếu như người ngã xuống chết hôm đó là anh, liệu mọi người có dễ chịu hơn chút không?”
Anh vẫn không dám hỏi nếu như người chết là anh, liệu cô có thể quên hết mọi lỗi lầm, chỉ nhớ những điểm tốt của anh hay không? Nhưng trong lòng Cát Niên liệu có khái niệm “tốt” về anh? Không ư? Vậy cũng không sao, chỉ cần cô nhớ tới anh là được. Nếu như anh chết, liệu cô có còn nhớ tới anh?
Cát Niên quay mặt nhìn những chiếc xe đang xé gió chạy trên đường cái, ánh đèn màu lễ hội cùng khung tủ kính sáng trưng đẹp đẽ phản chiếu sắc mặt cô xanh xao, anh nhắc đến từ “chết” nghe mà kinh hãi, ép cô nhớ lại sự chia cắt người sống kẻ chết khi đó. Nếu như người chết là Hàn Thuật… Trên đời này có nếu như ư? Anh có thể sửa lại số mệnh? Anh có thể đổi lại Tiểu hòa thượng của cô?
“Hàn Thuật thật ra anh vẫn không hiểu, một thời gian dài tôi cũng không hiểu nổi, vì vậy tôi còn buồn hơn anh rất nhiều, trách số mệnh quá bất công với tôi. Đứng trước tòa án nghe phán quyết, tôi chỉ mong cả lũ các người kéo nhau xuống địa ngục, rồi sẽ không có nổi cái chết nhẹ nhàng… Nhưng giờ tôi không còn hận anh như vậy nữa, biết vì sao không? Vì trong suốt mười một năm qua cuối cùng tôi cũng hiểu ra một chuyện. Anh cho rằng anh là tên đầu sỏ gây tội, thực ra không phải, mẹ nuôi anh cũng không phải, thậm chí Trần Khiết Khiết và bố mẹ cô ta, ông chủ nhà nghỉ, cả Lâm Hằng Quý, cũng đều không phải… Các người đều không quan trọng đến vậy, trên thực tế là chúng tôi, là tôi và Vu Vũ đã tự đi đến bước đường ngày hôm nay, cứ coi như không có các người, lẽ nào tôi và anh ấy sẽ có thể mãi mãi hạnh phúc bên nhau sao?”
Nói xong những lời này, Cát Niên khóc, cô khóc trước mặt Hàn Thuật. Bao nhiêu năm rồi, cô rất ít khi nhìn thẳng vào những giọt nước mắt của mình. Mỗi ngày hôm nay đều không phải do vô số những ngày hôm qua tích lũy lại ư? Cô cùng Vu Vũ từng bước bước qua tuổi thanh xuân, lẽ nào hai người họ không có gì sai? Nếu như cô không nhát gan cố chấp như vậy, nếu như Vu Vũ không bốc đồng nôn