Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
ông có nổi một đường lui.”
Cát Niên nghe anh kể xong cũng thủ thỉ nói: “Tôi hiểu ý anh. Nhiều năm trước tôi có một… một người bạn, khi đó tôi phải tự đi về qua một con đường hết sức đáng sợ, nhưng anh ấy không thể đi cùng tôi, anh ấy nói, anh sẽ đứng ở đó nhìn theo tôi đi, để tôi không còn sợ nữa. Tôi thật sự đã không sợ. Về sau, anh ấy thú thật với tôi lần đó anh ấy không để ý đã ngủ gật mất… Tôi nói, thế cũng không sao, trong lòng tôi anh ấy mãi vẫn luôn theo dõi tôi, mãi mãi dõi theo… Tôi tin, thế là đủ rồi…”
Hai người yên lặng nằm trên hai chiếc ghế được ngả ra sau trong chiếc xe có phần cũ kỹ, nhắm nghiền mắt như trẻ con, xa xa có tiếng ếch kêu văng vẳng truyền lại bên tai.
“Em tin không? Trái tim tôi ngày nào cũng giằng co. Hãy ở bên cậu ấy, không màng tới ngày mai, chỉ cần niềm vui trước mắt… Rời xa cậu ấy thôi, sống một cuộc sống bình thường, cưới vợ sinh con, niềm vui thấp thỏm không phải là niềm vui thật sự mà chỉ là thứ nha phiến gây nghiện.”
“Tìm một người phụ nữ, thế là được ư?” Cát Niên mở mắt, bất giác hai ánh mắt gặp nhau.
Đường Nghiệp bật cười, “Không, tìm một người phụ nữ hợp chí hướng, cai nghiện, sống một cuộc sống chân chính. Tôi không cần một tấm bia đỡ đạn, mà cần một người phụ nữ có thể cùng tôi thử một khả năng khác của hạnh phúc.”
“Vậy anh tìm thấy chưa?”
“Có lẽ rồi, tôi cũng không biết được nữa.”
Cát Niên thở dài, cơ thể cô như trôi dạt trên mặt nước, cứ phẳng lặng vậy, từng chút từng chút chìm xuống đáy.
Có người nói, người là cá, cuộc đời là nước, cứ bơi bơi vậy thôi. Nhưng trên mặt nước của cô, những hình ảnh phản chiếu ấy sao quá rõ ràng.
Cô lặp lại lần nữa lời đã nói: “Tôi là người đã từng ngồi tù.”
Lâu sau, Đường Nghiệp bên cạnh cũng đáp lại một câu: “Tôi là người đã từng yêu đàn ông.”
Có gặp lại cũng coi như không quen
Cô ta vẫn luôn may mắn, khi trẻ có một tình yêu rung động dại khờ, trưởng thành rồi lại có một cuộc sống yên lành ổn định, cùng một quãng trải nghiệm, cô ta trải qua mà không hối tiếc, còn người khác lại ôm về một kết quả khó nói thành lời, dù cho kết quả này vẫn luôn mang theo dấu ấn không thể xóa mờ của cô ta.
“Cô ơi, cô không thích chú Hàn Thuật à?”
“Ờ… hả?”
Cát Niên đẩy xe mua hàng đi giữa những kệ hàng bày chật kín, vắt óc nhớ lại thứ trước khi ra khỏi nhà rõ ràng còn nhớ nhất định phải mua là thứ gì, nước lau bếp hay giẻ rửa bát? Phi Minh bám đuôi theo sau tự dưng hỏi một câu không đầu không đuôi khiến cô tâm trí còn đang để đi đâu bất giác ngây người không kịp phản ứng.
Cát Niên nghe những lời này, bất giác bước chân chậm lại. Cô không biết Hàn Thuật vì sao nói những lời này với con bé, nhưng thật sự gần đây ít thấy xe anh tới đón Phi Minh. Thực ra đây không hẳn đã là chuyện xấu, cũng không uổng công cô hôm đó vừa khóc vừa nói một bài dài. Cát Niên đã sớm qua giai đoạn khóc lóc vì chuyện xưa, cô cũng không biết tối hôm đó rốt cuộc là làm sao, Hàn Thuật cứ như một trái bom hẹn giờ, lạnh lùng nổ tung đánh thức bao chuyện cũ đã ngủ sâu trong ký ức cô. Cũng may trước đây anh chỉ là nhất thời nghĩ không thông, đợi anh nghĩ thông, chuyện này cũng đã qua rồi. Mọi người ai về chỗ nấy, tương an vô sự, cuộc sống của cô cũng sẽ trở lại yên bình như trước đây.
“Cuối năm rồi ai ai cũng bận, cháu cũng bận tập dượt cho đêm văn nghệ đón xuân của trường còn gì, chú Hàn Thuật chắc cũng đang bận công việc.” Cô an ủi Phi Minh.
Phi Minh gãi đầu, làm vẻ tội nghiệp hỏi: “Cô, thật là chú Hàn Thuật không phải bố cháu sao?”
Cô bé này thực ra rất thông minh, không cần đợi Cát Niên lắc đầu, chỉ qua một thời gian tiếp xúc, cô bé đã lờ mờ cảm thấy chú Hàn Thuật tuy đối tốt với mình nhưng khả năng là bố đẻ vô cùng nhỏ, cô bé đành rút lui mong chờ người chú mình thích có mối quan hệ thân thiết khác với mình.
“Nếu như chú ấy không phải là bố cháu thì có thể làm dượng cháu được không?”
Cát Niên nghiêm túc nói: “Bé mà quản chuyện người lớn, hồ đồ mai mối là sẽ giống bà mối trên ti vi, bên mép mọc một nốt ruồi đen to đùng đấy.”
Phi Minh vốn thích xinh đẹp vội vàng ôm lấy miệng, giọng nói phát qua kẽ tay nghe không rõ, “Thế để cháu lớn rồi cưới chú Hàn Thuật cho xong.”
“Muốn thế ngay từ bây giờ cháu phải ăn ít sô cô la thôi.” Cát Niên thấy buồn cười, nhân tiện cầm luôn hộp sô cô la trong tay Phi Minh để lên giá.
“Dù gì sau này lớn lên cháu sẽ cưới rất nhiều rất nhiều người, chứ không như cô thế này đâu.”
Cát Niên mỉm cười, không buồn lý sự với cô bé nữa. Cô nhóc mười một tuổi đã biết sống cô quạnh cũng là một cái tội. Nhưng cô đã quen rồi.
Hôm đó lẽ nào Cát Niên lại không hiểu những ẩn ý có phần đường đột của Đường Nghiệp, nhưng cô không trả lời. Cô ngồi trong xe Đường Nghiệp, nhìn bầu trời chuyển dần từ xanh sẫm sang xanh nhạt qua lớp kính chắn gió, sau đó vẫy tay tạm biệt anh khi xe đỗ trước ngã rẽ cách nhà một trạm xe buýt. Bỏ qua điểm “đặc biệt” nào đó của Đường Nghiệp, anh quả thật là một người quá tốt. Nhưng thế thì sao chứ, dù c