Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.

g cạn như vậy, nếu như bọn họ không quá khao khát thứ tình yêu không đúng đắn ấy, nếu như bọn họ tin mình là bươm bướm chứ không phải những con sâu bướm, nếu vậy tấn bi kịch này liệu có thể sửa lại? Có thể có rất nhiều khả năng, nhưng không bao giờ có “nếu như.”
Cũng như những gì cô đã nói với Hàn Thuật, trên đời làm gì có nếu như. Những người có trong “nếu như” không phải Vu Vũ và Cát Niên. Thế giới này hiện thực là vậy, còn họ vẫn cứ quá đỗi ngây thơ. Cát Niên muốn tự gạt mình biết bao nhiêu, muốn mình tin, suýt chút nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, không có Hàn Thuật, không có Trần Khiết Khiết, không có những người không đáng có, cô và Vu Vũ sẽ có thể mãi mãi không chia lìa. Nhưng đó chỉ có thể là thế giới tưởng tượng trong mơ. Hai con sâu bướm dưới lớp đất sâu, một con chỉ muốn lặng lẽ dựa dẫm trong bóng tối tĩnh mịch, một con lại cuồng nhiệt vươn tới một thế giới khác. Có lẽ ngay từ đầu ông trời đã định một con quay đầu không thấy bờ, một con phải bôn ba bích hải trong bóng tối; còn cây lựu trong nghĩa trang liệt sỹ và cây tỳ bà trong vườn, vẫn mãi tương vọng, chỉ đến thế mà thôi.
Hàn Thuật không dự liệu tới những giọt nước mắt của Cát Niên, anh định đưa tay ra lau, nhưng lại không dám, cũng như anh sợ Cát Niên hận anh, lại cũng sợ cô không hận anh.
Lời Hàn Thuật thống thiết, “Anh chỉ muốn một cơ hội bù đắp cho em cũng khó vậy sao?”
Cát Niên vừa khóc vừa nói: “Anh có thể cho tôi cái gì? Mười một năm rồi, không phải tôi vẫn sống tốt đấy thôi? Nếu như anh thật sự thấy có lỗi với tôi thì nên mong cho tôi hạnh phúc, sao phải khổ sở phá đám quan hệ giữa tôi và Đường Nghiệp. Lẽ nào anh cho rằng hạnh phúc của tôi chỉ có thể dựa vào sự bù đắp của anh hay sao?”
Hàn Thuật lập tức cứng họng, anh vẫn luôn tự nhủ, chỉ có đối tốt với cô một chút mới có thể bù đắp lại những lỗi lầm của mình năm đó, anh cứ đâm đầu theo suy nghĩ ấy, nhưng Tạ Cát Niên chỉ nói một lời đã làm thức tỉnh người trong cơn mê.
Lẽ nào hạnh phúc của tôi chỉ có thể dựa vào sự bù đắp của anh?
Tiếng còi ô tô vang lên ngắn ngủi, Cát Niên và Hàn Thuật nghe tiếng đều nhìn sang, xe Đường Nghiệp đã đỗ bên kia đường.
Cát Niên vội vàng quệt nước mắt còn vương trên mặt, “Tôi phải đi đây.”
Hàn Thuật nhớ lại câu nói đùa của mẹ nuôi lúc trước, đúng vậy, Đường Nghiệp có điểm nào thua anh? Trên bàn ăn hai người họ tâm đầu ý hợp thân thiết biết bao, vì sao trước nay anh chưa từng nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp của Cát Niên cũng có thể do một người đàn ông khác đem lại?
Cát Niên lấy hết sức giằng cánh tay đang bị Hàn Thuật nắm chặt, tiếng còi lại lần nữa vang lên, có lẽ Đường Nghiệp đã quan sát thấy tình cảnh khó khăn của Cát Niên, anh lo lắng mở cửa xe bước ra. Hàn Thuật trong lòng rối bời, thứ “bù đắp” duy nhất mà anh có thể cho cô đã trở nên nhợt nhạt cực độ, anh không biết mình còn có thể làm gì. Trong tình cảnh cấp bách, anh càng nắm chặt lấy tay Cát Niên, kéo cô lại một cách vô ích.
“Em nghe anh nói đã, hãy nghe anh nói đã…”
Dòng xe tấp nập nhất thời cản lại bước chân của Đường Nghiệp đang băng qua đường.
Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của anh khiến cô quên đi giá lạnh.
Lúc này, Cát Niên cũng đã bình tĩnh trở lại, cô nhìn trân trân Hàn Thuật
“Được, anh nói đi…”
Hàn Thuật định mở miệng nói nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không biết nói gì. Anh nên nói gì? Trước một người con gái như Tạ Cát Niên, mọi khả năng anh có thể nói ra đều đã bị cô chặn lại ngay từ lúc bắt đầu.
Cô im lặng đứng đó, cho anh thời gian để bộc bạch mọi thứ, để anh không còn cách nào oán hận cô.
Nói đi, Hàn Thuật.
Đường Nghiệp cuối cùng cũng lách qua được hàng xe sin sít chạy lại.
Nói đi, nói đi, mày định nói điều gì?
Rốt cuộc muốn nói điều gì?
Người đàn ông kia từng bước tiến lại gần.
Người khéo ăn khéo nói như Hàn Thuật lần đầu tiên hận ngôn từ kém cỏi của mình.
Lần này, đến lượt Cát Niên tách từng ngón tay Hàn Thuật đang giữ chặt cô.
Mắt cô hơi đỏ, đó là dấu vết của những giọt nước mắt khi nãy.
Cuối cùng, cánh tay của Cát Niên cũng được trở lại tự do, cô nói: “Hàn Thuật, anh hãy tha cho mình, cũng là tha cho tôi.”
Cát Niên quay đầu bước lại phía Đường Nghiệp đang ngập ngừng tiến về phía hai người.
“Xin lỗi anh.” Cát Niên ý thức được cặp mắt đỏ hoe vì khóc của mình đã thu hút sự chú ý của Đường Nghiệp, bèn quay đầu đi chỗ khác, nói khẽ.
Đường Nghiệp chỉ cười, lấy tay khoác vai cô băng qua đường, trước khi lên xe, anh còn quay lại nhìn về phía Hàn Thuật, trong đêm mùa đông se lạnh, một người vui vẻ hoạt bát như Hàn Thuật tay vắt áo khoác, đứng cô độc như cây đèn đường.
Cát Niên ngồi bên ghế phụ lái, nghe tiếng anh khởi động xe, im lặng hồi lâu mới nói: “Xin lỗi anh, tôi làm bữa tối hôm nay bung bét hết cả rồi.”
Đường Nghiệp tập trung nhìn đường phía trước, lúc lâu sau mới đáp: “Sao lại nghĩ thế chứ, em không làm sai gì cả.”
Cát Niên nhìn chăm chăm vào ngón tay mình, “Tôi là người đã từng ngồi tù.”
Đường Nghiệp quay sang nhìn cô, bắt chước cách nói đơn thuần ấy, “Tôi là người yêu đàn ông.”
Nói xong cả h