XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.

ện công việc của anh, anh thấy ông hứng thú, mà nói thật cũng là muốn nghe ý kiến từ ông. Cuộc nói chuyện với Đằng Vân đã chứng thực một suy đoán trước đây của bọn anh, Đường Nghiệp cũng giống Vương Quốc Hoa, anh ta không nuốt nổi nhiều tiền như thế, phần lớn đều là nhận hộ người khác, nhưng người đứng đằng sau anh ta…”
Ngón tay Hàn Thuật vẽ mấy đường tròn lên khung cửa phòng bếp, Cát Niên trước sau vẫn quay lưng lại phía anh, nói đến đây anh cũng thấy hơi mơ hồ, “Lẽ nào em không quan tâm?”
Cát Niên quay lại, “Em đang nghe đây.”
“Thực ra chuyện này anh vốn không nên nói.” Mấy vòng tròn dưới đầu ngón tay Hàn Thuật ngày càng chẳng ra hình dạng gì. Anh muốn nói thực ra không phải anh coi Cát Niên là người ngoài, lời này anh không nói ra nổi nhưng anh nghĩ cô hiểu, cũng chính vì mức độ thân thiết giữa cô và Đường Nghiệp nên một vài chuyện trong lòng cô chắc đã hiểu rõ.
“Em còn nhớ trước đây có một lần anh gặp bọn em ở bệnh viện, từ tập hồ sơ có rơi ra một tấm ảnh không?” Hàn Thuật hỏi.
Cát Niên thầm giật mình, tự nhiên nhớ đến Bình Phượng từng nói cô biết “anh chàng công tử” trong bức ảnh, còn cả “lão dê béo” mà “anh chàng công tử” đó giới thiệu, lẽ nào chuyện này có liên quan tới vụ án Hàn Thuật đang làm?
“Ờ, em nhớ, nhưng bức ảnh em nhìn không rõ lắm.”
“Trong bức ảnh có hai người, một người là Diệp Bỉnh Văn phụ trách công ty Quảng Lợi, một người là Trâu Nhất Bình sở phó Sở Quy hoạch Xây dựng tỉnh, giữa hai người này vẫn luôn có mối liên hệ. Trước đây bọn anh nghi ngờ Trâu Nhất Bình mới là kẻ cầm đầu đứng đằng sau thao túng đám lâu la như Vương Quốc Hoa và Đường Nghiệp, cuộc nói chuyện với Đằng Vân hôm nay đã bước nữa chứng minh manh mối của bọn anh không hề sai, hơn nữa anh ta còn đồng ý phối hợp với bọn anh thu thập chứng cứ.”
“Sở phó Sở Quy hoạch Xây dựng?” Cát Niên nhắc lại chức danh lạ lẫm xa lắc này.
“Đúng thế, đã dắt díu quá rộng rồi, thực ra trong lòng anh vẫn chưa chắc chắn nên lúc nói chuyện với bố, anh cũng nhắc đến chuyện này.”
“Bố anh không cho anh tiếp tục điều tra nữa?”
Hàn Thuật trầm ngâm gật đầu, “Thực ra anh biết ông cụ nhà anh cũng xem như có chút giao tình với Trâu Nhất Bình, trước đây còn hay đi câu cá cùng nhau hay gì đó, nhưng bố anh trước nay không phải người có thể vì chút giao tình mà từ bỏ lập trường. Trái lại, ông làm trong ngành chính pháp đã nửa đời người, ghét nhất mấy trò cậy quyền làm việc tư với nhận tiền bẩn. Vì vậy anh mới hy vọng trước khi chính thức báo cáo lên trên có thể nghe ý kiến của ông. Hoàn toàn không ngờ ông nhất mực nêu ra điểm nghi ngờ trong phán đoán của anh, cho rằng nguồn tin của anh vốn đã có vấn đề, hơn nữa còn chỉ trích anh kết luận xằng bậy.”
Nói đến đây Hàn Thuật rõ ràng cũng hơi kích động, vẻ mặt thêm khổ não, xem ra chuyện này thực sự đã gây ra cho anh một khó khăn cực lớn.
“Anh biết anh vẫn chưa có bằng chứng xác thực, nhưng hiện giờ rất nhiều manh mối đều chỉ vào ông ta, hoàn toàn không phải anh vô cớ suy đoán bừa, hơn nữa bố anh cũng chẳng có lý do gì có thể bắt anh thôi nghi ngờ Trâu Nhất Bình. Anh biết từ nhỏ tới lớn trong mắt ông ấy anh đã là thằng chẳng ra gì, cái gì anh cũng không bằng ông ấy, anh làm gì ông ấy cũng thấy không đúng. Bất kể anh có cố gắng chứng minh thế nào cũng đều bị phủ nhận một cách dễ dàng. Trong mắt ông ấy viết lồ lộ rằng, nếu như anh không phải con trai Hàn Thiết Văn thì căn bản cũng chẳng là gì cả. Kỳ thực… anh thực sự đã rất cố gắng, sinh ra làm con trai ông ấy không phải lỗi của anh!”
“Tự anh biết thế là được rồi.”
Hàn Thuật sững lại, anh không xác định nổi liệu có phải Cát Niên đang an ủi anh, một lúc sau anh mới hít sâu một hơi, “Bởi vậy anh không chịu thôi, lý luận lại với ông ấy vài câu, ông liền nổi cơn tam bành, bắt anh sau Tết phải lập tức tới Viện Kiểm sát Thành phố nhận chức, không được nửa ngày chậm trễ, hơn nữa vụ án trong tay bất kể đã tiến hành đến đâu đều phải dừng lại… Anh nói dựa vào cái gì, ông ấy chẳng phải lãnh đạo của anh, có tư cách gì mà độc đoán sắp xếp công việc của anh như thế, lẽ nào vẫn giống như hồi nhỏ, ông ấy muốn anh học gì thì dù anh thích hay không cũng đều phải làm hài lòng ông ấy ư? Ông ấy có biết vì vụ án này, anh và bọn Lão Hồ đã làm thêm bao nhiêu giờ, khổ sở bao nhiêu đêm không? Vụ án đang bắt đầu sáng tỏ, anh tuyệt đối không gác lại vụ này một cách vô lý như thế. Ông ấy nói nhẹ bẫng như vậy, anh đương nhiên không phục, thế là cãi lại một chập, kết quả ông ấy lôi ra một số… một số món nợ cũ.”
Cát Niên không ngốc, Hàn Thuật không muốn nói rõ, nhưng cô có thể đoán ra “món nợ cũ” ấy là những gì, ắt hẳn không tránh khỏi có liên can đến cô, cô cúi đầu tập trung vào độ lửa của món canh, im lặng không nói gì.
“Mấy chuyện linh tinh trong nhà không nói nhiều làm gì, dù gì cũng là cãi nhau, cãi đến trời long đất lở không ai chịu nhường ai, ông cụ chắc cũng không ngờ lần này anh lại kiên quyết như thế, nhìn bộ dạng ông ấy, đổi lại xã hội cũ chắc chỉ hận không xách ngay tên nghịch tử là anh ra xử lý theo gia pháp. Nói cho cùng anh vẫn không h