Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
có ai chăm sóc, em nấu cháo hay gì đấy cho anh đi, có khi cảm còn biến tướng thành viêm phổi, rồi từ viêm phổi thành viêm màng não, đến lúc đó đừng nói là lấy hơi, đừng có đứt hơi đã là may rồi.”
Nói xong anh hừ một tiếng, Tết nhất rồi, trước đây anh chưa từng nói năng thế này bao giờ, nhưng nói chuyện với Tạ Cát Niên nhiều rồi sẽ rất tự nhiên thốt ra được mấy mẩu đối thoại chẳng đâu vào đâu này - có điều, cứ có hiệu quả là được.
Cát Niên cười miễn cưỡng, “Ở đây em cũng chẳng có quần áo mà cho anh thay.”
“Có chứ, cô, cô quên rồi à, trong phòng cô…”
“Phi Minh!”
Trẻ con không biết kiêng sợ gì, Cát Niên chau mày chặn đứng câu nói của cô bé. Phi Minh không có ý gì, cô bé chỉ muốn giữ chú Hàn Thuật của mình ở lại lâu hơn, nào ngờ mới nói một câu đã khiến cô mặt đỏ bừng, gượng gạo.
“Đấy đều là quần áo cũ của người bố đã qua đời của cháu, chú Hàn Thuật mặc thế nào được?”
Hàn Thuật im lặng nhìn hai cô cháu, vui vẻ đứng dậy, “Chuyện này không thành vấn đề, trên xe anh có quần áo để thay rửa, chỉ là mượn chỗ của hai người thôi.”
Con trai Chánh án Hàn
.Anh biết từ nhỏ tới lớn trong mắt ông ấy anh đã là thằng chẳng ra gì, cái gì anh cũng không bằng ông ấy, anh làm gì ông ấy cũng thấy không đúng. Bất kể anh có cố gắng chứng minh thế nào cũng đều bị phủ nhận một cách dễ dàng. Trong mắt ông ấy viết lồ lộ rằng, nếu như anh không phải con trai Hàn Thiết Văn thì căn bản cũng chẳng là gì cả.
.Rất nhanh sau đó Hàn Thuật đã lấy được đồ của mình từ chiếc xe đỗ ngay trước cửa. Cát Niên nhận thấy anh nói có “quần áo để thay rửa” quả thật quá súc tích. Anh kéo vào nhà một chiếc vali có lẽ có thể đựng được cả Phi Minh, nào chỉ là quần áo để thay rửa, nếu anh nói mang đủ đồ dùng để sống một tháng trên đảo hoang hẳn Cát Niên cũng sẽ tin ngay lập tức. Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, cho phép anh vào nhà, lại đồng ý những yêu cầu được đằng chân lân đằng đầu anh từng bước nêu ra, liệu có phải là một quyết định rất không sáng suốt.
Thực ra, đồ đạc Hàn Thuật chuẩn bị rất đầy đủ thì cũng không thể đơn giản quy chụp thành “dã tâm lang sói”, anh vốn là một người ngay cả đi công tác ở khách sạn cũng phải mang theo ga trải giường sạch, đến nay anh vẫn không sao hiểu nổi chỉ duy nhất trong mắt Tạ Cát Niên vấn đề thẩm mỹ lại đặc biệt đến vậy.
Trên người thực sự đã bị thấm nước lạnh ghê gớm, lại sợ Cát Niên đột nhiên lật ngược sự ngầm đồng thuận trước đó, Hàn Thuật không dám nhiều lời, nhờ chỉ dẫn của Phi Minh nhanh chóng chui ngay vào phòng vệ sinh duy nhất của ngôi nhà.
Khó khăn lắm tinh thần Hàn Thuật mới thoải mái ít nhiều giờ bỗng lại thấy một màn âm u quét qua mắt, anh cố gắng để ngữ điệu nghe có vẻ không quá trầm: “Hừ! Là ông cụ lật mặt trước đấy chứ, chuyện này nói ra dài lắm… đúng rồi, mẹ nuôi anh phải vào viện rồi em biết không?”
Cát Niên không trả lời, Hàn Thuật tiếp tục câu chuyện: “Sáng nay anh vẫn phải đi làm cùng bọn Lão Hồ, Tiểu Tăng, vụ án này làm đến giờ, tốn biết bao công sức, mọi người trong lòng đều thầm hạ quyết tâm nhất định phải làm rõ chân tướng sự việc mới thôi. Gần giữa trưa, Đằng Vân ở công ty Quảng Lợi gọi cho anh…” Hàn Thuật nói đến đây liền lưỡng lự nhìn sang Cát Niên, “Đằng Vân, em biết chứ?”
Cát Niên “Ờ” một tiếng qua loa.
Hàn Thuật rõ ràng bắt đầu trở nên thận trọng, anh cân nhắc tổ chức câu chữ, “Anh ta hẹn riêng anh ra nói chuyện một lúc, cũng cung cấp một số bằng chứng bọn anh vẫn chưa nắm được… Phải nói rằng số chứng cứ này rất có ý nghĩa với bọn anh.”
Cát Niên chăm chú nhìn vào nồi canh, Hàn Thuật không dám chắc cô có nghe vào hay không, cô rõ ràng đã biết đến cái tên Đằng Vân, trong một mối quan hệ nhạy cảm đến vậy mà ngay cả ý định đặt câu hỏi cũng không có, điều này thật khiến anh hơi không tiếp nhận nổi.
Anh định quan sát thái độ của cô nhưng không có kết quả, bèn đắn đo câu từ nói tiếp: “Có lúc anh nghĩ mình không sao hiểu nổi thứ tình cảm ‘ngoài quy luật’ ấy, nhưng anh chàng Đằng Vân này khiến anh rất xúc động. Nói thế nào nhỉ, việc này anh ta hoàn toàn có thể không dính dáng đến, nhưng anh ta vẫn một lòng muốn giúp Đường Nghiệp thoát thân, thậm chí, thậm chí còn hoang đường nêu ra đề nghị bù lại khoản tiền khổng lồ kia.”
“Đây là nguyên nhân mẹ nuôi anh phải vào viện sao?” Cát Niên bất ngờ hỏi.
“Ờ… thực ra anh cũng không biết mọi chuyện diễn ra thế nào, mẹ nuôi anh vốn rất quan tâm đến Đường Nghiệp, nhưng trước kia chắc bà không biết chuyện ‘phương diện đó’ của anh ta… Em đừng có nhìn anh, thề có trời anh không nói gì cả, nhưng chuyện đã đến nước này, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ nuôi biết được cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều mà thôi. Sau khi gặp Đằng Vân, anh về viện trao đổi ý kiến với bọn Lão Hồ, vì mẹ ở nhà cứ giục về ăn cơm nên anh về trước. Mẹ nuôi theo thói quen đều ăn cơm tất niên cùng cán bộ trực Tết, đây cũng chẳng phải lần đầu… Sau đó, anh về nhà, mọi thứ vốn dĩ đều rất ổn, 30 Tết mà, cả năm chỉ có một lần, nhưng ông cụ lại cứ thích hỏi chuy