Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.

iểu, anh là do ông ấy sinh ra, sao ông ấy có thể ép anh đến không còn chút đất dung thân như thế. Mẹ anh thì can ngăn, vừa can vừa khóc, chắc chẳng có nhà nào đón Tết thê thảm như nhà anh. Đến cuối cùng, mẹ anh bắt anh phải nhận lỗi với bố, cúi đầu nghe lời ông ấy trước, chuyện này chấm dứt tại đây. Nếu đổi là chuyện khác chắc anh cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng lần này không được. Cứ theo hiện giờ, anh không hề thấy mình sai! Anh không sai việc gì phải nhận chứ! Là ai từ nhỏ đã dạy anh phàm chuyện gì cũng phải kiên trì, khó lắm anh mới kiên trì được một lần, kết quả ông ấy lại sạc cho anh một trận! Anh cứ không nhận đấy, xem ông ấy làm gì được!”
“Thế là ông đuổi anh ra ngoài.” Cát Niên kết một câu kiêm chú thích cô đọng súc tích cho câu chuyện của Hàn Thuật.
“Đúng thế, đuổi thì đuổi, lẽ nào anh lại thật không sống nổi?” Hàn Thuật cười khẩy nói.
Món canh của Cát Niên đã ninh xong, cô bưng xuống đặt lên một bên thớt rồi đứng gần nhìn Hàn Thuật. Cô không phải không biết Hàn Thuật trông có vẻ cứng đầu chém đinh chặt sắt, tứ mã nan truy lại thêm bộ dạng thờ ơ bất cần, nhưng thực ra sâu trong anh vẫn có một nỗi lo sợ. Anh là người đã quen có gia đình, nói cho cùng cũng vẫn lưu luyến bố mẹ, lần này tuyệt tình như vậy chắc có lẽ cũng chỉ vì không biết làm sao nên mới hạ quyết tâm, nhưng sao có thể không thấy buồn chút nào. Quan trọng nhất là, có lẽ trong lòng anh cũng hiểu rõ, anh ngoài miệng nói bố không làm gì nổi mình nhưng nếu bố anh thực muốn anh rời khỏi Viện Thành Nam thì anh có muốn ở lại cũng không thể không cúi mình. Cát Niên biết rõ tính xấu của Hàn Thuật, cũng nghĩ anh vấp ngã là đáng đời, nhưng lần này không hiểu vì sao lại cảm thấy anh có chút đáng thương.
Hàn Thuật thấy vẫn chưa nói rõ ràng sự tình bèn tiếp tục: “Anh nói với mẹ anh, bữa cơm này ăn không nổi rồi, anh còn không đi chưa biết chừng lại thành thảm kịch gia đình mất, mẹ anh cũng chẳng còn cách nào, thế là anh định tới Viện tìm bọn Lão Hồ, ai ngờ trên đường đi nhận được điện thoại, nói mẹ nuôi xảy ra chuyện, bệnh nhồi máu cơ tim bỗng nhiên phát tác, suýt chút nữa đã… Anh vội phóng đến bệnh viện, mẹ nuôi vẫn chưa tỉnh lai, bác sĩ nói tạm thời đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng không có gì khả quan. Anh ở đấy một lúc, mọi người trong Viện cũng đều tới, Đường Nghiệp cũng ở đó. Thời gian này anh tiếp xúc quá nhiều với anh ta cũng không tốt. Đi từ bệnh viện ra anh mới phát hiện đã chẳng còn chỗ nào để đi, cứ như cô hồn dạ quỷ không bằng, thế là trôi dạt đến chỗ em. Câu chuyện đến đây là kết thúc.”
“Lẽ nào em lại là đại pháp sư gọi hồn à?” Cát Niên cười cười.
Hàn Thuật cười hì hì nói: “Chưa biết chừng lại là đại pháp sư hút hồn.”
Anh là vậy đấy, chỉ cần ở trước mặt Cát Niên, cô hơi hùa theo là liền đà cợt nhả ngay được. Thấy Cát Niên lờ mình đi, Hàn Thuật lòng hậm hực bèn cùng Phi Minh đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.






Xe đạp ba người trong cảnh xuân tươi đẹp
.Đám cành khô lá héo dưới chân vẫn lép nhép theo từng bước chân của ba người, mảnh sân hoang vắng nơi tận cùng thế giới, ngay đến ánh đèn đường cũng xa vời là vậy, không có ai ngang qua, không có ai nhìn ngó, và đương nhiên, cũng không có ai làm phiền niềm vui của ba kẻ ngốc.
.Cát Niên vẫn đang làm nốt mấy việc trong bếp, thức ăn đã được bày lên bàn, Hàn Thuật và Phi Minh không đợi thêm được nữa vội vàng ngồi xuống bàn ăn. Tuy nói đây là bữa cơm quan trọng nhất một năm chỉ có một lần, Cát Niên cũng đã tỉ mỉ cầu kì hơn ngày thường nhưng theo Hàn Thuật thấy, bữa “yến tiệc” của họ quả thật phải gọi là quá giản đơn. Một bát canh gà, một nồi lẩu, ngoài ra chỉ còn một con cá hấp.
Phi Minh mắt lại sáng lên nhìn mâm cơm đơn giản, cô bé nhẹ nhàng nói với Hàn Thuật: “Món sở trường của cô cháu là cá hấp đấy.”
Tinh thần của Phi Minh có vẻ khá hơn khi còn trong viện rất nhiều, cử chỉ thần thái tuy vẫn thấp thoáng nét bệnh tật nhưng chí ít cũng không yếu đến nỗi nằm bệt trên giường.
Hàn Thuật sững người, cũng chụm đầu lại, dùng giọng lén lén lút lút hệt Phi Minh hỏi: “Thế cháu trả lời thế nào?”
Phi Minh làm ra vẻ người lớn nói: “Cháu nói với cô, cô muốn ở cùng chú Đường Nghiệp cũng được, vậy đợi cháu khỏe bệnh, lớn lên sẽ kết hôn với chú Hàn Thuật.”
Hàn Thuật chậm chạp thẳng người dậy, nhìn vẻ mặt “Thấy chưa, cháu luôn đứng về phía chú” của Phi Minh mà không nói nổi thành lời, gắp một miếng cá bỏ vào miệng như máy, suýt chút nữa còn bị hóc xương.
“Chú Hàn Thuật, chú không sao chứ?”
Hàn Thuật cười méo xệch, “Bà cô nhỏ ơi, cháu thật biết giúp chú.”
Đang thì thầm to nhỏ, tiếng bước chân của Cát Niên cũng dần tới gần, cô gọi một lớn một nhỏ đang chầu chực bên bàn ăn: “Sắp có thể ăn cơm rồi, Phi Minh, cháu bưng đĩa cá của cô đi đâu rồi?”
Phi Minh lập tức há hốc miệng, câm lặng vài giây mới hoảng hốt nói với Hàn Thuật: “Chết rồi, cháu vừa rồi chỉ chăm chăm nói chuyện quên mất, 30 Tết nào cô cũng dùng gà và cá để cúng thần, cúng xong mới được ăn.”
Cô bé và Hàn Thuật không h


Duck hunt