Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
òn có chữ ký của cô. Nếu không phải có cái tên này, Minh Huệ còn tưởng rằng cô mua nó ở đâu đó.
“Cái này… là chính tay em vẽ?”.
Minh Huệ kinh ngạc hỏi. Tiêu Tinh có chút ngượng ngùng gãi đầu:
“Lâu lắm không vẽ, có chút cứng tay, vẽ mấy ngày mới xong, hi hi, chị đừng chê nhé, em cũng không nghĩ ra vẽ cái gì, liền vẽ đôi chim liền cánh”.
“Sao lại chê được”.
Minh Huệ rất xúc động, “Em có tấm lòng như vậy, chị vui còn không kịp nữa là. Không ngờ em còn biết vẽ tranh, nhìn từ xa còn tưởng là tác phẩm của danh họa nào đó, làm chị giật nảy mình, ha ha, Tiêu Tinh, em vẽ đẹp lắm”.
Tiêu Tinh bị khen đến đỏ mặt, vội nói:
“Chị đừng cười em nữa, danh họa gì chứ, em chỉ là tiện tay vẽ chơi thôi mà”.
Minh Huệ mỉm cười cuộn tranh lại rồi nhìn Thẩm Quân Tắc đứng bên cạnh, “Jesen, cậu có mang quà không?”.
Thẩm Quân Tắc ngượng ngùng lấy chiếc phong bao đã chuẩn bị từ trước đưa cho Minh Huệ. Minh Huệ không kìm được cười nói:
“Cậu đúng là người thực tế”.
Tiêu Tinh liếc nhìn anh có chút khinh thường. Thẩm Quân Tắc tỏ ra không vui, khẽ nói:
“Hai người nói chuyện đi, mình ra ngoài một lát”.
Vấn đề của Tiêu Tinh đã xong, anh còn phải nhanh chóng đi đối phó với ông nội. Những ngày tháng phải dỗ dành cả hai bên quả thực khiến người ta đau khổ. Sau khi Thẩm Quân Tắc đi ra, Tiêu Tinh mới tươi cười kéo Minh Huệ sang ghế sofa bên cạnh, nói chuyện thầm kín.
“Sao chị và Tạ Ý lại đến với nhau? Em thật không ngờ hai người sẽ kết hôn”.
Nhắc đến chuyện này, Minh Huệ lại buồn phiền, “Haizz, anh ấy á, cái gì cũng tốt, chỉ mỗi EQ là hơi thấp. Chị theo đuổi anh ấy hai năm, anh ấy cũng không biết chị đang làm gì, nhìn thấy chị lại còn tò mò nói, trời ơi Minh Huệ, sao em cũng ra nước ngoài”.
Tiêu Tinh nhìn cô với ánh mắt cảm thông. Minh Huệ tức giận nói:
“Lúc ấy chị rất muốn cho anh ta hai quả đấm. Chị theo đuổi anh ta lâu như vậy mà anh ta chỉ coi chị như anh em tốt. Em chỉ coi anh ta là bạn nhưng anh ta lại tưởng rằng em yêu thầm anh ta. Chị rất tò mò, có phải là não phải não trái của anh ta đặt ngược nhau không”.
Hai người nhìn nhau, dở khóc dở cười. Một lúc sau, Tiêu Tinh mới giật mình tỉnh ngộ, “Chả trách hôm ấy khi gặp em trên đường, vẻ mặt của anh ta lại kỳ lạ như vậy, lại còn hỏi em có phải ra nước ngoài tìm anh ta không, thì ra là vì trường hợp của chị?”.
“Đúng vậy, hồi ấy chị thật ngốc, vì anh ấy mà sang bên này du học”.
Minh Huệ khẽ thở dài, “Hồi trẻ ai cũng bồng bột một lần, bây giờ nghĩ lại chị theo anh ấy ra nước ngoài khiến anh ấy cảm động cũng đáng. Từ đó về sau, anh ấy đối xử với chị rất tốt”.
Nhìn nụ cười đắc ý của Minh Huệ, Tiêu Tinh không kìm được bật cười, “Xem ra con ngựa hoang như anh ấy cũng bị chị thuần phục rồi”.
“Ha ha, em nói không sai”.
Minh Huệ cười rồi lại thở dài, “Haizz, mỗi lần nói chuyện với anh ấy, chị có cảm giác giống như đang đóng phim. Vẻ mặt của anh ấy biến đổi khôn lường, quả thực là rất khó hiểu. Có điều quen rồi cũng thấy rất thú vị, ở bên anh ấy, ngày nào cũng có những điều kinh ngạc và vui mừng. Dĩ nhiên phần lớn là kinh ngạc, vui mừng chỉ chiếm phần ít”.
Nghe Minh Huệ nói như vậy, Tiêu Tinh lại bật cười. Sống cùng với Tạ Ý đúng là một thách thức nguy hiểm. Mặc dù cô không thể hiểu được vì sao Minh Huệ lại thích Tạ Ý, có điều mỗi người một sở thích, không biết chừng Minh Huệ thích tính cách ấy của anh ta. Hôn lễ sắp bắt đầu, Minh Huệ phải dậm lại phấn. Tiêu Tinh liền ra khỏi phòng trang điểm xuống dưới. Cô nhìn trái nhìn phải mà không thấy Jesen đâu, ngay cả tên “Quân Tắc” và ông lão mà lúc nãy cô liếc thấy ở đám đông bên dưới cũng không thấy đâu. Một nhân viên phục vụ thấy cô ngó ngó nghiêng nghiêng liền bước lại gần và nói:
“Cô là cô Tiêu phải không? Jesen bảo tôi đưa mẩu giấy này cho cô”.
“Cảm ơn”.
“Thật trùng hợp, tôi vừa ra ngoài thì anh đến”.
Thẩm Quân Tắc không trả lời, lấy trong túi áo chiếc hộp nhỏ đưa cho cô, “Sạc pin của cô”.
Tiêu Tinh nhận lấy rồi mở ra xem, đúng là sạc pin của chiếc máy Nokia mà cô đang dùng, tiện tay đút vào túi, “Cảm ơn anh, suýt chút nữa thì tôi quên rồi. Lúc nãy anh đi mua cái này à?”.
“Ừ”.
Thẩm Quân Tắc khẽ đáp một tiếng, không nói gì nữa. Tiêu Tinh nhớ lại anh đã từng nói “lúc lái xe không thích bị làm phiền” nên cũng im lặng. Không biết vì sao khi ở cùng anh ta ngày hôm nay cô luôn có cảm giác đè nén kỳ lạ, thêm vào đó là sự cố khiến người ta đỏ mặt ấy, Tiêu Tinh vẫn thấy mình nên nhắm mắt thì hơn, tránh để người đàn ông tính khí cổ quái này nổi nóng. Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước cửa một nhà hàng, Thẩm Quân Tắc đưa Tiêu Tinh lên phòng ăn tầng hai. Thấy Tiêu Tinh căng thẳng nắm chặt tay, Thẩm Quân Tắc không kìm được khẽ nói:
“Chỉ có ông nội tôi ở đó, cô không cần căng thẳng. Nếu ông có hỏi quá trình chúng ta quen nhau, cô cứ nói như đã nói với Tạ Ý là được”.
Tiêu Tinh gật đầu rồi lại lo lắng hỏi:
“Ngộ nhỡ ông hỏi những vấn đề tôi không biết trả lời thì sao?”.
Thẩm Quân Tắc ngoảnh đầu nhìn cô