Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
tĩnh. Nói về tính nết thì hai người chung sống với nhau lâu rồi sẽ thích ứng được. Lãng mạn chẳng có tác dụng gì cả, không thể mang ra ăn được, cháu thích con người thực tế giống như anh ấy hơn”.
Tiêu Tinh không kìm được giơ tay lau mồ hôi trán, “Anh ấy rất tốt, khụ khụ… thật sự, rất tốt ạ”.
“Nói như thế là cháu rất thích nó?”.
Ông Thẩm vuốt râu, đôi mắt ngời sáng.
“Vâng, rất, rất thích”.
Tiêu Tinh gượng cười, nếu ông hỏi tiếp thì cô muốn khóc. May mà Jesen kịp thời đẩy cửa bước vào. Ông Thẩm hướng ánh mắt về phía anh, “Gọi món xong rồi à?”.
“Vâng”.
“Thế thì tốt, hai đứa ăn đi, ông về trước đây. Lần sau mời Tiêu Tinh đến nhà chơi”.
Ông Thẩm nói rồi đứng dậy. Tiêu Tinh cũng vội vàng đứng dậy, cung kính dõi theo ông lão đang ngẩng cao đầu, chống gậy rời khỏi căn phòng. Đến tận khi Jesen tiễn ông rồi quay về phòng, Tiêu Tinh vẫn có cảm giác không chân thực. Kết thúc như vậy sao?“Vậy thôi à?”.
Tiêu Tinh không kìm được ngoảnh đầu hỏi anh, “Tôi tưởng ông nội anh rất khó đối phó cơ, trông ông rất thân thiện dễ gần”.
Sợ quá, nữ hoàng xin đừng nổi giận, cô không cố ý nói xấu mẹ trước mặt bố, thật sự không phải!Nhạc Lăng khẽ hấm hứ một tiếng, giọng nói càng lạnh hơn, “Sạc pin của con ở trong vali của ta. Ta thấy con cũng lợi hại thật đấy, nhét cái sạc pin mà cũng nhầm vali được”.
Nghe giọng nói của mẹ, Tiêu Tinh chỉ thấy toàn thân lạnh toát, không kìm được sờ cái cổ lạnh buốt, khẽ giải thích:
“Lần trước mẹ con mình cùng đi mua vali, giống nhau quá…”.
“Được rồi, đừng lý do lý trấu nữa”.
Nhạc Lăng sa sầm mặt xuống ngắt lời cô, “Hôm nay ta gọi điện thoại cho con là muốn xác nhận chuyện khác”.
“Vâng, mẹ nói đi ạ”.
Giọng nói của Tiêu tinh giống như nha hoàn đang nói chuyện với thái hậu, nếu phía sau mọc cái đuôi thì chắc chắn là đã vẫy vẫy rồi. Rõ ràng là Nhạc Lăng không chấp nhận sự “hối lỗi” của cô, giọng nói vẫn rất lạnh lùng, “Có phải là con rất thích Thẩm Quân Tắc không? Nói cho ta biết, thích đến mức độ nào rồi?”.
“. . . Á?”.
Đầu óc của Tiêu Tinh vẫn chưa hoạt động bình thường, “Con thích Thẩm Quân Tắc?”.
“Hôm nay nhà họ Thẩm đặc biệt gọi điện cho ta, nói là con và Thẩm Quân Tắc đang yêu nhau say đắm. Con còn mạnh mồm nói thích nhất là mẫu người như cậu ta, sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn với cậu ta”.
Ngừng một lát, Nhạc Lăng lạnh lùng nói, “Tiêu Tinh, con đúng là biết gây bất ngờ cho người khác. Mới ra nước ngoài có mấy ngày mà đã tính đến chuyện hôn sự rồi?”.
“Á?” Tiêu Tinh kinh ngạc há hốc mồm, “Mẹ, con không hiểu. Con và Thẩm Quân Tắc mới gặp nhau hai lần thôi, sao có thể đính, đính hôn được?”.
Nhạc Lăng hoàn toàn không để ý đến lời phản kháng yếu ớt của Tiêu Tinh, tiếp tục nói:
“Con kết hôn với nó, ta cũng không phản đối. Bố con cũng rất ủng hộ. Con không biết chứ, ông nội con và ông nội Quân Tắc đã kết nghĩa anh em, quan hệ rất thân thiết, còn hẹn nhau nếu đời sau có con trai con gái thì sẽ kết thành thông gia. Đáng tiếc là đời bố con, nhà họ Tiêu có hai người con trai, nhà họ Thẩm ba người con trai, chuyện này đành phải gác lại. Không ngờ con và Quân Tắc lại có mối nhân duyên này, ông nội nhà họ Thẩm rất vui, còn nói bây giờ đã chuẩn bị sính lễ, chờ ngày con được gả vào nhà họ Thẩm”.
“… Sính… sính lễ?”.
Tiêu Tinh nắm chặt điện thoại, muốn khóc nhưng không có nước mắt.
“Con đã hai mươi mấy tuổi rồi, làm việc nên biết chừng mực chứ! Ông nội nhà họ Thẩm đã quyết định con là cháu dâu nhà họ! Con tự mình gây ra, đến lúc ấy muốn hủy hôn cũng đừng làm cho người ta tức quá mà phát bệnh cao huyết áp phải vào viện”.
Nói đến đây, Nhạc Lăng cố tình hạ thấp giọng, rõ ràng là đang cố gắng kìm nén tức giận, “Ta hỏi con rốt cuộc con đã dây dưa với Thẩm Quân Tắc như thế nào hả? Có biết nó là người thế nào không? Chuyện kết hôn mà cũng tùy tiện đem ra làm trò đùa à?”.
“… Mẹ, sao con thấy chuyện mẹ nói với chuyện con biết không phải là cùng một chuyện? Con và Thẩm Quân Tắc? Hai người không liên quan sao có thể đính hôn được?”.
“Con cứ từ từ mà suy nghĩ đi! Đừng có mộng du tự gả mình đi, ngay cả đối phương là người như thế nào cũng không biết!”.
Hít một hơi thật sâu, Nhạc Lăng nói tiếp, “Mẹ cúp máy đây, bye”.
“…”.
Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói tạm biệt, đầu dây bên kia đã cúp máy. Xem ra mẹ vô cùng tức giận. Ặc, có đứa con gái như thế này, bà mẹ nào cũng sẽ tức giận, tự nhiên có thêm một thằng con rể và một nhà thông gia. Nhưng Tiêu Tinh vẫn không biết rốt cuộc khâu nào xảy ra vấn đề, khiến thông tin lan đến bố mẹ nhanh như thế. Tiêu Tinh cúi đầu ngồi xuống giường, bắt đầu suy đoán. Một tuần trước, Thẩm Quân Tắc không đến sân bay đón cô. Cô gặp bạn thân của Thẩm Quân Tắc là Jesen. Jesen đưa cô đến khách sạn. Hai hôm sau, cô đi dạo phố thì gặp Tạ Ý, đồng thời quen gã Thẩm Quân Tắc lúc nào cũng cười nhăn nhở. Sau đó chỉ nhìn thấy hắn ở đám cưới của Tạ Ý. Mối quen biết giữa cô và Thẩm Quân Tắc chỉ là một quá trình đơn giản như vậy, ở giữa không hề có bất cứ chi tiết nào