Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
đề cập đến “hôn sự”.
Mơ hồ bị ông Thẩm chỉ hôn, lại còn là anh em kết nghĩa với ông nội cô? Cho dù mối quan hệ thời các ông rất tốt, hồi ấy muốn kết thành thông gia thì cũng là đời bố cô. Đáng tiếc đời ấy sinh toàn con trai. Thế thì thôi, lại còn cha nợ thì con phải trả, đổ hết lên đầu cô? Có cái kiểu kế thừa như vậy không?Nói cái gì mà ông Thẩm vô cùng vui mừng, lại còn nhận cô là cháu dâu… Đùa cái kiểu gì thế!Tiêu Tinh nằm đờ ra giường, giống như bị điện giật. Thông tin này còn đáng sợ hơn cả lúc nghe thấy Tạ Ý nói “em ngốc quá”.
Nhật ký xui xẻo của cô ở New York đã viết được mười trang rồi, không phải là bắt cô viết tiếp đấy chứ?Tiêu Tinh ủ rũ ngồi ở đầu giường một lúc rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm gọi điện thoại cho Kỳ Quyên để hỏi ý kiến. Tút tút hai tiếng thì có người nhấc máy. Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói gì thì đầu bên kia đã bắt đầu mắng như tát nước vào mặt:
“Con ranh đáng chết như mày vẫn còn nhớ gọi điện thoại cho tao à? Tao tưởng mày đến Mỹ, ngay cả bản thân mình là ai mày cũng quên rồi!”.
“Tiểu Quyên à, tao ở bên này, khổ lắm…”.
Nghe thấy giọng nói của bạn thân, Tiêu Tinh không kìm nén được nỗi ấm ức trong lòng, liền kể cho cô nghe những gì mình đã trải qua khi đến New York. Tiêu Tinh vừa nói vừa đập tay xuống giường. Kỳ Quyên ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh. Đợi đến khi Tiêu Tinh kể xong chuyện mẹ gọi điện thoại, Kỳ Quyên mới nói:
“Sợ cái gì, lẽ nào nhà họ Thẩm có thể kề dao vào cổ mày, bắt mày vào lễ đường?”.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, buồn rầu nói:
“Không nghiêm trọng như thế. Chỉ là mấy năm nay chuyện làm ăn nhà tao gặp rất nhiều vấn đề, ông Thẩm rất trượng nghĩa, nghĩ đến mối thân tình với ông nội tao nên đã âm thầm giúp đỡ. Cho dù tao không vào nhà họ Thẩm thì cũng không nên vong ơn bội nghĩa, khiến ông ấy tức đến phát bệnh. Nhưng quan trọng là tao không hề nói sẽ kết hôn với Thẩm Quân Tắc!”.
Tiêu Tinh tức giận nghiến răng, “Chuyện này đúng là rất mơ hồ”.
Kỳ Quyên nghĩ một lúc, bình tĩnh nói:
“Nghe mày nói thì cái gã Thẩm Quân Tắc nhăn nhở kia không phải là loại đứng đắn. Không biết chừng hắn nhất thời nổi hứng nói với ông nội mình là muốn lấy mày. Mày cố tình biểu hiện kém một chút, để hắn hoàn toàn không còn hứng thú với mày. Như thế không cần mày từ chối, Thẩm Quân Tắc không dám lấy mày, tự nhiên sẽ chủ động từ bỏ”.
Kỳ Quyên mỉm cười, “Như thế chẳng phải là giải quyết xong rồi sao?”.
Hai mắt Tiêu Tinh sáng lên:
“Tao hiểu rồi, ngày mai tao sẽ hẹn hắn ra ngoài. Tao có cách dọa cho hắn sợ. Nếu thật sự không được, tao vẫn còn nhớ tuyệt chiêu mà mày dạy tao”.
“Ừ, tuyệt chiêu rất lợi hại, lúc cần thiết, chị mày sẽ ra mặt giúp mày”.
Nhớ đến “tuyệt chiêu” mà Kỳ Quyên đã dạy lúc ở sân bay, Tiêu Tinh không kìm được bật cười. Nếu nói câu ấy, có lẽ có thể khiến Thẩm Quân Tắc sợ tè cả ra quần. Tiêu Tinh có chút phấn khích:
“Đúng rồi, chuyện này có cần nói với Vệ Nam không?”.
“Đừng làm phiền nó, con ranh ý vẫn còn một đống nợ tình cảm chưa giải quyết xong. Chuyện của mày ổn thỏa rồi thì nói với nó”.
“Thế cũng được, để tao chuẩn bị, ngày mai dọa tên họ Thẩm kia. Dám nói muốn lấy tao, lại còn đến tận tai bố mẹ tao. Tao nhất định sẽ cho hắn biết tay!”.
“Cố gắng lên, nhớ là mở máy giữ liên lạc với tao, lúc nào không đối phó được thì tìm tao để bàn diệu kế!”.
“Được! Có hậu thuẫn vững mạnh là mày, tao bỗng thấy toàn thân dồi dào sức lực!”.
“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, ngủ sớm đi, lấy sức ngày mai đi diệt tên họ Thẩm kia”.
Kỳ Quyên cười nói. “Ok, đợi tao diệt hắn rồi sẽ báo cáo với mày!”.
Tiêu Tinh cúp máy, lúc ấy tâm trạng mới khá hơn. Cô nằm trên giường, không kìm được khẽ nguyền rủa: Thẩm Quân Tắc, anh cứ chờ đấy, Tiêu Tinh tôi không dễ chơi đâu. Nếu cần thiết, tôi sẽ mời hai chị em tốt của mình là Vệ Nam và Kỳ Quyên, một người học y, một người học luật cùng đến New York, phanh thây xé xác anh, tuyệt đối sạch sẽ gọn gàng, lại còn không phạm pháp. Tiêu Tinh nguyền rủa xong, nhắm mắt ngủ một giấc ngon lành. Chỉ có Thẩm Quân Tắc là hắt hơi liên tục. Lạ thật, vì sao anh luôn có linh cảm chẳng lành là lỗ hổng càng ngày càng to, núi tuyết sắp sửa sụp xuống? Trưa hôm sau, Tiêu Tinh nhắn tin cho Thẩm Quân Tắc ngay sau khi vừa ngủ dậy. “Chào anh, Quân Tắc! Tôi là Tiêu Tinh! Trưa nay anh có thời gian không? Mời anh đi ăn ^_^”.
… m mưu gì đây? Đây là phản ứng đầu tiên của Thẩm Quân Tắc khi đọc tin nhắn. Hôm nay Tiêu Tinh làm sao vậy, nhắn tin mời “Quân Tắc” đi ăn? Chẳng phải cô ta rất ghét Quân Tắc do em trai đóng giả, chỉ muốn tránh xa mười mét sao?”.
Thẩm Quân Tắc đang nghi ngờ thì thấy điện thoại lại rung lên, ngay sau đó, một số điện thoại khác của anh cũng nhận được tin nhắn của Tiêu Tinh. “Jesen, tôi là Tiêu Tinh. Trưa nay có thời gian không, tôi muốn mời anh ăn bữa cơm, chính là quán hải sản lần trước”.
… Đây tuyệt đối là bữa tiệc Hồng Môn. Cô ta mời hai người cũng một lúc, rõ ràng là có mục đích. Anh không tin cô nàng này đột nhiên có ý tốt đơn thuần muốn mời họ ăn cơm. Thẩm Quân Tắc im lặng nhìn hai tin nhắn trong điện tho