Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.

g nước!”.
Thẩm Quân Tắc thấy khóe miệng đông cứng, thở dài nhún vai, “Đây cũng là chuyện anh không ngờ tới. Chỉ có thể nói, khả năng hủy diệt của cậu bạn Tạ Ý của chú quả là lớn. Nếu lúc ấy diễn viên mà cậu tìm cho anh không phải là cậu ta thì tất cả mọi chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra. Vì thế, sự việc đến mức này chú cũng có trách nhiệm”.
Thẩm Quân Kiệt sững người, buồn rầu nói, “Haizz, cũng tại em nhìn nhầm, ai mà biết được cậu ta là bạn thanh mai trúc mã với Tiêu Tinh”.
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Quân Kiệt chỉ muốn cắt cổ mình. Có thể nói kế hoạch diễn xuất không thể chê vào đâu được của anh em họ đã bị tên khốn Tạ Ý phá hỏng. Không chỉ phá hỏng, lại còn đẩy họ vào hố sâu của sự hủy diệt. Thẩm Quân Tắc cau mày nói:






“Bây giờ không còn cách nào cứu vãn, chỉ có thể làm giả hóa thật. Quan trọng là phải để Tiêu Tinh đồng ý hôn sự lần này”.
Thẩm Quân Kiệt gườm gườm nhìn anh, “Nếu cô ta biết anh chính là Thẩm Quân Tắc, không giết anh mới lạ, không biết chừng còn có thể nhân tiện diệt luôn kẻ giả danh là em. Sao có thể đồng ý kết hôn với anh? Cô ta đâu phải là kẻ ngốc”.
Thẩm Quân Tắc nhìn dãy số trên màn hình máy tính, mỉm cười, nói một cách đầy ẩn ý:
“Có lẽ cô ta sẽ đồng ý”.
Nhìn vẻ tự tin như con mồi đã nằm gọn trong tay của anh trai, bỗng nhiên Thẩm Quân Kiệt thấy sống lưng lạnh buốt. Hai hôm trước anh bị Tiêu Tinh dọa đến nỗi không ngừng cầu nguyện cho anh trai. Bây giờ anh thay đổi phương hướng, cầu nguyện cho chị dâu tương lai. Sáu rưỡi tối, Thẩm Quân Kiệt đến nhà hàng Tứ Xuyên mà Tiêu Tinh đã nói. Không giống với anh trai vì chuyện làm ăn mà thường xuyên phải về nước, bắt đầu từ năm mười tuổi Thẩm Quân Kiệt đã sống ở New York. Tuy thường xuyên quan tâm đến thông tin trong nước nhưng về mặt ăn uống thì đã sớm quen với đồ ăn Tây, quen với hamburger, bít tết. Lần trước, sau khi cùng Tiêu Tinh ăn hải sản đã bị đi ngoài hai ngày liền. Lần này, vừa bước vào nhà hàng Tứ Xuyên, Thẩm Quân Kiệt đã có cảm giác muốn khóc mà không có nước mắt. Tiêu Tinh thì tỏ ra rất phấn khích, cầm menu mà hai mắt sáng như sao, vui vẻ gọi món. “Một đĩa cá hấp, một bát tiết ngan, một đĩa đậu sốt cay, ừm… còn có… bò hầm thập cẩm, chân gà xào cay, thịt gà xào ớt… sáu món, được rồi”.
“Hôm nay tôi tìm anh là muốn nói với anh vài điều thầm kín”.
Ba từ “điều thầm kín” được đặc biệt nhấn mạnh, Thẩm Quân Kiệt nghe mà thấy da đầu tê buốt, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi mới cười và nói:
“Ừ, cô nói đi”.
Tiêu Tinh bình tĩnh nói:
“Thực ra, tôi là người đồng tính, tôi thích phụ nữ”.
“…”.
Thẩm Quân Kiệt hít một hơi thật sâu nhưng không thở ra được, suýt chút nữa thì chết vì ngạt, bỗng chốc mặt tím tái như “gan heo”.
Tiêu Tinh rất hài lòng về hiệu quả của câu nói này. Cô khẽ thở dài rồi nói:
“Tôi có một người chị em tốt là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên với nhau từ nhỏ. Cô ấy rất quan tâm đến tôi, chăm sóc cho tôi. Lúc đầu tôi tưởng rằng tình cảm mình dành cho cô ấy chỉ là tình nghĩa chị em, đến tận lúc tôi lên máy bay…”.
Những lời mà Kỳ Quyên đã nói lúc tạm biệt ở sân bay vẫn còn vang vọng bên tai:
“Nếu gặp vận đào hoa, mày cứ nói mày là người đồng tính, thích phụ nữ, chị mày sẽ ra mặt giúp mày”.
Tiêu Tinh liếc nhìn khuôn mặt biến dạng của Thẩm Quân Kiệt, cúi đầu cười thầm, khẽ nói:
“Đến tận lúc lên máy bay, khi ôm tạm biệt cô ấy tôi mới phát hiện mình thật sự không thể rời xa cô ấy. Tôi cũng không muốn rời xa cô ấy, bởi vì tôi đã thích cô ấy từ rất lâu rồi”.
“…”.
Vẻ mặt của Thẩm Quân Kiệt giống như bị sét đánh, miệng há to đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Tiêu Tinh thừa thắng xông lên, tiếp tục nói:
“Xin lỗi, tôi không thể kết hôn với anh. Chuyện đã đến nước này rồi, tôi cũng không muốn giấu anh nữa. Thực ra tôi có vấn đề về giới tính, tôi thích phụ nữ, ghét đàn ông. Chuyện này bố mẹ tôi vẫn chưa biết, hy vọng anh đừng nói với họ. Tôi không muốn làm họ buồn. Tôi không muốn kết hôn với anh, không muốn làm hại anh, càng không muốn phụ cô ấy, anh hiểu không?”.
Nói rồi cô nhìn anh ta với ánh mắt rất thành khẩn. Vẻ mặt bị sét đánh của Thẩm Quân Kiệt được định hình rất lâu, lúc ấy anh ta mới rùng mình, lấy lại bình tĩnh, gượng gạo nói:
“Tôi… tôi vào nhà vệ sinh”.
Anh trai đã nói nếu gặp chuyện gì không thể xử lý thì hãy nghĩ đến “niệu đạo”.
Quả thực là anh ta quá… quá kinh hoàng. Vừa vào phòng vệ sinh, Thẩm Quân Kiệt liền vã nước lạnh vào mặt, lấy lại bình tĩnh, sau đó lấy điện thoại trong túi áo, gào lên với anh trai ở đầu dây bên kia:
“Anh nghe thấy chưa? Cô ta nói cô ta là người đồng tính!”.
Thẩm Quân Tắc im lặng không nói gì. Không phải anh không yên tâm về em trai mà là không yên tâm về Tiêu Tinh. Không còn nghi ngờ gì nữa, bộ não của Tiêu Tinh chính là bộ não trừu tượng nhất, khó khống chế nhất mà anh đã gặp. Anh sợ Tiêu Tinh dùng thủ đoạn cực đoan để dọa em trai, vì thế mới bảo em trai gọi điện thoại cho mình, nghe toàn bộ cuộc nói chuyện này để kịp thời xử


Ring ring