Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
hững lời nhảm nhí ấy thì tôi sẽ cho anh vào danh sách đen, anh có tin không?”.
Quả nhiên đối phương im lặng. Tiêu Tinh tiện tay lấy bình nước uống trên bàn, mở nắp, từ từ uống để bớt giận, chờ mãi mà không thấy đối phương trả lời. Cuối cùng Tiêu Tinh thở phào, nhìn cửa sổ chat rồi nở nụ cười chiến thắng. Thực ra đóng giả làm người đanh đá rất đơn giản. Xem ra chiêu này rất hiệu quả với anh ta, sau này có thể tiếp tục phát huy. Trong thư phòng của nhà họ Thẩm, Thẩm Quân Tắc đang cau mày nhìn máy tính, còn cậu em trai ngồi cạnh thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. “Ha ha ha, anh cũng có ngày hôm nay! Xem ra chuyện dỗ dành phụ nữ anh không có một chút năng khiếu nào. Chị dâu tương lai của em quả là cá tính, đúng là con hổ cái hung dữ! Anh đoán xem, chị ấy đã cho anh vào danh sách đen chưa?”.
“Im đi”.
Thẩm Quân Tắc hầm hầm nhìn anh ta, sau đó ngoảnh đầu lại, nhìn hàng chữ phóng to và một dãy dấu chấm than mà Tiêu Tinh đã gửi qua cửa sổ chat, đột nhiên thấy… đầu đau như búa bổ. Khắc tinh chính là người sinh ra để đối đầu với mình. Đối diện với Tiêu Tinh đang nổi nóng, anh thật không biết phải đối phó như thế nào. Có hai loại người anh không muốn đối phó nhất: Một là những người phụ nữ hay khóc lóc. Hai là những người phụ nữ đanh đá. Rõ ràng là lúc này Tiêu Tinh đang ở trong trạng thái điên cuồng không dễ đối phó. Dấu chấm than phía sau những câu nói rùng rợn khiến Thẩm Quân Tắc thấy da đầu tê buốt. Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa ra một lựa chọn sáng suốt: Đóng cửa sổ chat, giữ im lặng. Tiêu Tinh mới uống được nửa chai nước thì góc phải lại hiện lên tin nhắn, vừa nhìn avatar đầu lâu xương cốt là biết ngay Kỳ Quyên gửi. “Quên không nói với mày, ba ngày nữa tao sẽ đi New York một chuyến, nhân tiện đến thăm mày”.
Giọng nói rất nhẹ nhàng, cứ như là cô ấy băng qua nửa vòng trái đất chạy sang New York đơn giản như sang thăm hàng xóm vậy. Tiêu Tinh “phụt” một cái, nước bắn tung tóe lên màn hình. Cô phải vỗ ngực ra sức ho mấy tiếng mới thở được. Lấy tờ giấy ăn lau màn hình dính đầy nước, Tiêu Tinh gõ một hàng chữ trong cửa sổ chat:
“Lúc này mày đến New York đúng là quá tốt, hai chúng ta phối hợp diễn kịch, giải quyết chuyện của Thẩm Quân Tắc”.
“Điều đó còn phải nói, dĩ nhiên chị mày sẽ nâng đỡ cho mày, giải quyết hắn dễ như trở bàn tay”.
“Thế thì tao cảm ơn mày trước”.
Đột nhiên Tiêu Tinh nghĩ đến trọng điểm, vội hỏi, “Đúng rồi, lần này mày đến New York làm gì? Chẳng phải là mày vẫn đang thực tập ở văn phòng luật sư sao?”.
“À, tao thực tập xong rồi, thời gian trước đã thông qua kỳ sát hạch, sau này sẽ ở lại làm việc ở Thời Đại. Đúng lúc lần này có cơ hội ra nước ngoài học tập nên cử tao đi”.
Kỳ Quyên ngừng lại một lát rồi nói, “Vốn dĩ cơ hội lần này là của anh mày, có điều anh Tiêu Phàm rất hào phóng, đã nhường nó cho người mới là tao”.
Tiêu Tinh cười, phấn khích nói:
“Hi hi, tao biết mà, anh tao vốn rất hào phóng! Sau này mày cứ đi theo anh ấy, chắc chắn sẽ công thành danh toại!”.
“Anh mày giỏi chứ có phải mày giỏi đâu, mày đắc ý cái gì chứ…”.
“Thì đều là họ Tiêu mà, có gì khác đâu ~”.
“…”.
Tiêu Tinh ở bên này vẫn đang đắc ý. Trong khi Kỳ Quyên ở bên kia không kìm được cười khẩy: Đều là họ Tiêu mà sao lại khác biệt nhiều đến thế. Ba ngày sau, Tiêu Tinh lại hẹn gặp Thẩm Quân Tắc. Căn cứ vào kế hoạch của cô và Kỳ Quyên, lần này nhất định phải ra “đòn chí mạng” để tiêu diệt tuyến phòng vệ cuối cùng của Thẩm Quân Tắc. Chiến lược cuối cùng này chính là “tuyệt chiêu đồng tính” mà Kỳ Quyên đã nói trước khi Tiêu Tinh lên máy bay. Đúng lúc Kỳ Quyên đi công tác sang New York, sau khi suy nghĩ trước sau, Tiêu Tinh thấy cách này rất khả thi. Thế là chiều tối hôm ấy, Tiêu Tinh lại một lần nữa nhắn tin vào di động của Thẩm Quân Tắc. “Lần trước ăn cơm với anh rất vui, tối nay mời anh nếm thử món ăn Tứ Xuyên, thế nào?”.
Thẩm Quân Tắc đọc tin nhắn một lượt, tiện tay chuyển tiếp sang cho em trai. Chẳng mấy chốc, cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Thẩm Quân Kiệt đứng ở cửa, mặt mày nhăn nhó, “Anh à, thật sự là em không muốn đi. Không biết chừng cô ta lại nghĩ ra trò gì mới để khích em, ăn với cô ta một bữa cơm mà em như giảm mười năm tuổi thọ”.
Ngừng một lát, anh ta lại ai oán soi gương và nói, “Anh nhìn thấy chưa, bị cô ta khích, tóc em đều dựng ngược lên rồi”.
Thẩm Quân Tắc ngoảnh đầu, nhìn em trai với ánh mắt đầy cảm thông, “Chú cố gắng thêm một chút”.
“Em hỏi anh, rốt cuộc chuyện này anh định giải quyết như thế nào? Đừng kéo dài nữa được không? Đã đến mức này rồi, rất nhiều bạn học của em đều biết rồi, nói cái gì mà ‘Anh trai cậu thật may mắn, có cô gái vì anh ấy mà vượt ngàn trùng xa xôi đến tận New York’, ‘Băng qua nửa vòng trái đất, si tình trong suốt hai năm, câu chuyện tình yêu của Tiêu Tinh và Thẩm Quân Tắc thật khiến người ta cảm động đến rớt nước mắt!’. Anh biết không, em nghe mà chỉ muốn cho mình một cái bạt tai. Sớm biết thế này lúc ấy đã không chạy đến hóng hớt, tham gia vào kịch bản tình yêu tồi tệ này của anh! Anh tự đẩy mình vào thì không nói làm gì, lại còn đẩy em xuốn