Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.

ói, “Được rồi, cứ thế nhé, tôi bảo cô ấy sang đây, chúng ta gặp nhau sau. Bye bye”.
“Ừ, bye bye”.
Nhìn bóng Thẩm Quân Kiệt biến mất khỏi tầm mắt, lúc ấy Tiêu Tinh mới cười thầm, gọi điện thoại cho Kỳ Quyên. “Tiểu Quyên à, mày đến chưa?”.
“Đến ngay đây”.
“Tốt quá, chờ mày, bye”.
Tiêu Tinh vừa tắt máy thì nhìn thấy một cô gái dong dỏng cao xuất hiện ở cửa nhà hàng. Vẫn là mãi tóc ngắn gọn gàng phong cách, quần bò và áo phông ngắn tay đơn giản, nói chuyện làm việc nhanh như chớp. Vừa nói “đến ngay đây” là đến ngay thật. Tiêu Tinh vừa nhìn thấy cô ấy đã xúc động đứng dậy, “Tiểu Quyên, ở đây ở đây!”.
“Tao nhìn thấy từ lâu rồi, đừng có vẫy tay với tao như con ngốc thế”.
Kỳ Quyên nói rồi rảo bước lại gần, nhếch mép mỉm cười, ôm chầm lấy Tiêu Tinh, “Con ranh, nhớ mày chết đi được”.
Tiêu Tinh vội vàng ôm cô, phấn khích nói:
“Tao cũng thế!”.
Kỳ Quyên không kìm được vuốt tóc Tiêu Tinh, “Mấy hôm trước tao còn nói với Vệ Nam, không biết có phải mày bị bắt cóc rồi không. Xem ra bọn tao lo lắng vô ích rồi, mày béo trắng như thế này, trông chẳng giống bị ngược đãi chút nào”.
“Béo trắng, mày đang hình dung lợn à?”.
“Mày không phải là lợn sao?”.
“Thôi được, dù sao thì chúng ta là đồng loại”.
Tiêu Tinh mỉm cười nhìn Kỳ Quyên, “Tao quên không mang sạc điện thoại, không liên lạc được với bọn mày”.
“Mày đúng là đần độn”.
“… Đần độn cũng là một cảnh giới”.
Hai người ôm nhau vừa nói vừa cười, gây sự chú ý của bàn bên cạnh. Lúc ấy Tiêu Tinh mới buông Kỳ Quyên ra, cười bảo:
“Nào, mau ngồi đi, tao đã gọi toàn món Tứ Xuyên mà mày thích nhất để tiếp đón mày”.
“Ôi, ngay cả món chân gà xào cay mà tao thích nhất cũng có. Tiêu Tinh mày đúng là tri kỷ của tao”.
Kỳ Quyên đặt túi xuống, cầm đũa ăn nhiệt tình, “Tao chỉ sợ không quen với đồ ăn bên này, trước khi lên máy bay còn mang một đống mỳ tôm. Không ngờ vừa xuống máy bay đã có món chân gà xào cay thích nhất”.
“Hi hi, còn có món phở chua cay mà mày thích nữa”.
Tiêu Tinh đẩy bát phở chua cay bên cạnh về phía cô, “Vừa mới bưng lên, vẫn còn nóng đấy. Mày ngồi máy bay lâu như thế chắc là đói lắm. Chúng ta ăn trước đã, ăn xong rồi tính”.
“Được, tao đang đói lắm đây, ăn đi, ăn đi, chỉ có hai chúng ta thôi, cứ ăn thoải mái”.
Hai cô gái bắt đầu ăn, đúng lúc ấy nhân viên phục vụ lúc nãy đi ngang qua, không kìm được lau mồ hồi trên trán. Chả trách cô gái kia gọi nhiều đồ ăn như vậy. Thì ra còn có vị khách thần bí, lại còn có thể uống hết lọ dầu tỏi, sức ăn của họ đúng là khó mà tính được. Cách ăn lại càng khó có thể tưởng tượng được. Nhờ sự nỗ lực của hai người, một bàn thức ăn nhanh chóng được giải quyết sạch sẽ. Lúc thanh toán, đột nhiên Kỳ Quyên lấy ví tiền và nói:
“Để tao trả, bây giờ tao đi làm rồi, là người có thu nhập. Mày vẫn còn là sinh viên”.
Tiêu Tinh cười nói:
“Khách sáo gì chứ, mày sang đây tao phải tiếp đón chứ. À đúng rồi, quên không nói với mày, lúc nãy tao còn lừa được của Thẩm Quân Tắc một khoản tiền”.
“Cái gì?”.
Kỳ Quyên cau mày, “Lừa thế nào?”.
“Tao nói vòng vo tam quốc, nói mày không có tiền đi New York, không mua được vé máy bay. Hắn liền nhận lời bao vé máy bay đi lại và tất cả mọi chi phí ăn ở cho mày. Ha ha ha, cộng tất cả lại cũng không ít, coi như là tặng mày làm quà ra mắt. Mày có thể kiếm thêm một khoản”.
Nhìn dáng vẻ đắc ý của Tiêu Tinh, Kỳ Quyên không kìm được bật cười, “Mày đúng là đồ gian tà”.
Cô ngừng một lát rồi nói, “Có điều, quà ra mắt này tao rất thích, ha ha ha”.
“Kiếm được tội gì mà không kiếm, dù sao thì hắn có tiền, lừa một khoản, thưởng cho diễn xuất tài hoa của mày”.
Hai người cười rất gian tà, khiến nhân viên phục vụ đang bê khay đi qua nhìn mà rùng mình. Lần này Kỳ Quyên đến New York, vốn dĩ là văn phòng cử người ra đón, có điều vì có cô bạn thân Tiêu Tinh ở đây nên Kỳ Quyên đã từ chối sự sắp xếp của văn phòng luật sư. Cô vừa xuống máy bay là bắt xe đến nhà hàng mà Tiêu Tinh đã cho địa chỉ, sống ở khách sạn mà Tiêu Tinh đã đặt trước, chính là phòng bên cạnh trong khách sạn mà cô đang ở. Ăn xong hai người về khách sạn, không có việc gì nên chạy sang phòng nhau buôn dưa lê. Kỳ Quyên kể cho Tiêu Tinh nghe rất nhiều chuyện, chuyện bây giờ có một anh chàng rất dịu dàng đang theo đuổi Vệ Nam. Người đó là bạn của anh trai Vệ Nam, tên là Lục Song, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ đến thành phố B làm việc, trúng tiếng sét ái tình với Vệ Nam… Tóm lại, Kỳ Quyên nói liến thoắng một hồi lâu, Tiêu Tinh nghe mà trợn mắt há mồm. Không ngờ Vệ Nam có thể có được vận đào hoa như thế. Tuy anh chàng Lục Song kia nghe có vẻ có chút vô lại, có điều thông tin về tình yêu mới của Vệ Nam vẫn khiến Tiêu Tinh vô cùng vui mừng. Tối qua buôn dưa muộn quá, ngày hôm sau, lúc Tiêu Tinh thức dậy thì đã là buổi chiều. Cô nhắn tin cho Kỳ Quyên, cô ấy nói ăn cơm rồi, thế nên Tiêu Tinh xuống dưới mua chút gì đó giải quyết bữa trưa. Cô online trong phòng một lúc, ước chừng thời gian sắp đến, liền nhắn tin cho Thẩm Quân Tắc, hẹn anh ta ra ngoài gặp mặt theo cách mà Kỳ Quyên đã nói. “Quân Tắc, tối na


pacman, rainbows, and roller s